Tả hình ảnh mẹ chăm sóc em lúc em bị ốm

Chắc hẳn người nào cũng từng 1 lần trải qua cơn bạo bệnh và được mẹ quan tâm, mến thương, để các em tả lại hình ảnh mẹ các em khi ấy, Du Học Mỹ Âu mời các em tham khảo bài văn mẫu. Tả bức tranh mẹ em lúc em ốm. Xuống đây. Hy vọng bạn có những bài viết hay cho mẹ của bạn! Hơn nữa, để làm phong phú thêm vốn kiến ​​thức của mình, các em có thể tham khảo thêm các bài văn mẫu Vận khích lệ đang nâng tạ.

1. Lược đồ tóm lược gợi ý

2. Bản phác thảo cụ thể

1. Khai mạc:

– Giới thiệu lý do và cảnh ngộ dẫn tới bệnh của bạn.

b. Nội dung bài đăng:

* Tả ngoại hình của mẹ lúc mẹ ốm

– Khuôn mặt người mẹ lộ rõ ​​vẻ lo âu, hoảng loạn.

– Khi con sốt, mẹ bỏ đi.

– Mẹ tôi chạy đi sắm thuốc, nấu cháo cho tôi.

* Tả những việc làm của mẹ lúc mẹ ốm

– Mẹ nấu cháo và cho con ăn.

– Mẹ khuyến khích tôi uống thuốc.

– Mẹ giúp con tan học.

– Mẹ tôi đã thức cả đêm để cho tôi …

C. Fundi:

– Suy nghĩ, tình cảm đối với mẹ: lòng hàm ân, tình mến thương.

3. Tỉ dụ về bài luận

Chủ đề: Qua bài văn ngắn, em hãy tả hình ảnh mẹ em lúc em ốm đau.

Gợi ý bài tập về nhà:

3.1. Tỉ dụ về bài luận số 1

Thứ 5 tuần trước, tôi đi học về và bị ướt trong mưa. Nửa đêm hạ sốt. Trong nhà chỉ có 2 mẹ con vì bố đi làm ăn xa. Mẹ lo âu lắm, thức trắng đêm để trông con.

Thật là 1 cơn sốt quỷ quái. Trán hot, nhưng mà chân tay lạnh. Cái lạnh tỏa ra từ xương tủy khiến tôi rùng mình: “Mẹ ơi! Con lạnh lắm! Mẹ đắp chăn cho con!”. Mẹ ôm chặt lấy anh xoa dịu: “Con biết rồi! Con bị cảm rồi! Tĩnh tâm đi! Mẹ hạ sốt cho con nhé!”.

Mẹ đặt tôi nằm xuống và đi lấy thuốc. Viên thuốc hạ sốt tạo bọt tan rất nhanh trong cốc nước. Người mẹ nhẹ nhõm ngửng đầu lên, đưa cái cốc vào mồm, nói: “Con khỏe! Con quyết tâm uống hết 1 hơi, sau ấy ngủ 1 chút, tỉnh dậy sẽ khỏe!”.

Vâng lời mẹ, tôi uống thuốc và định nhắm mắt nhắm mũi nhưng mà đầu óc căng thẳng, khó chịu hết sức. Mẹ thấm nước ngọt vào khăn bông và chườm lên trán cho tôi. Mẹ xoa dầu hot nhẹ nhõm lên lưng, ngực, chân, tay cho tôi. Lời thầm thì nho bé của mẹ cứ vang vọng bên tai trong giấc ngủ chấp chới của cô:

“Khổ thân con tôi!” Đương nhiên, nước mắt tôi trào ra. Mẹ! Con yêu mẹ biết bao! Tôi vòng tay qua lưng mẹ và chìm vào giấc ngủ ko biết từ bao giờ …

“Ơ …!” Gà trống gáy béo báo hiệu 1 ngày mới khởi đầu. Tôi mở mắt ra và kiếm tìm mẹ tôi, nhưng mà ko thấy mẹ đâu cả. Chưa kịp gọi, tôi đã nghe thấy giọng nói không xa lạ của mẹ rồi tắc nghẽn: “Mẹ tỉnh rồi à? Mẹ nấu cháo cho con đỡ lạnh đi! Đánh răng xong, mẹ ăn bát cháo hành này, mẹ cho con uống thuốc.” Nếu tới trưa con hết sốt, mẹ sẽ đưa con đi học, nếu con còn yếu, mẹ sẽ viết thư cho con xin phép con được nghỉ bữa nay ”.

Nhìn thấy quầng thâm quanh mắt của cô đó, tôi biết cô đó đã thức trắng đêm để cho tôi. Nhiệt độ đã giảm xuống, dù rằng vẫn còn choáng váng đầu óc, nhưng mà tôi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Đôi bàn tay của mẹ như có phép màu. Mẹ là bóng hồng chở che cho con suốt đời. Công ơn của người mẹ đối với con sâu thật đáng kính biết bao! Mong rằng lúc mập lên con sẽ trả lại sự ưu ái của đại dương.

3.2. Tỉ dụ về bài văn số 2

Gió đông bắc tràn về, đất trời, cây cỏ run lên vì lạnh. Cảnh thật mát lạnh, nhưng mà tôi có cảm giác ấm áp trong lòng lúc gió về. Bởi vì, gió luôn gợi cho tôi hình ảnh mẹ tôi mùa đông 5 ngoái lúc tôi ốm.

Trong gia đình, mẹ luôn là người tình thương và ve vuốt tôi nhiều nhất. Mẹ luôn ân cần, lo âu cho tôi từng bữa ăn hàng ngày. Đặc thù, mẹ rất ân cần tới sức khỏe của tôi. Mùa đông tới, mỗi lúc ra ngoài, mẹ đều dặn phải mặc ấm cho khỏi lạnh. Đấy là 1 ngày đầu đông lúc gió mùa về, mẹ bảo tôi phải mặc đủ áo quần lúc tới trường. Tôi luôn là người chủ quan nên lúc mẹ chẳng chú ý, tôi hấp tấp chạy ra cổng với chiếc áo nỉ.

Không khí lạnh tràn vào gần trưa. Trên đường về, tôi lạnh cóng và rùng mình. Về tới nhà, tôi tức khắc chạy tới trong chăn và nép vào ấy đợi mẹ về. Vì quá mệt nên tôi lăn ra ngủ ko báo trước. Trong lúc hôn mê, tôi cảm thấy bàn tay của mẹ tôi đang đặt trên trán tôi. Sau ấy, mẹ vội lấy khăn lạnh để hạ sốt cho con. 1 khi sau, mẹ tôi bước vào với 1 tô cháo bốc khói. Mẹ nhẹ nhõm đút cho tôi từng thìa cháo tôi ăn rồi cho tôi uống thuốc để bệnh nhanh khỏi. Khi ấy tôi thấy khuôn mặt đầy lo âu.

Đêm ấy, mẹ tôi thức trắng đêm để tôi. Đôi mắt người mẹ lộ rõ ​​vẻ mỏi mệt và buồn bực. Mẹ ngồi xuống và ko có tâm cảnh để làm việc khác. Khi ấy tôi muốn nhanh chóng phục hồi để mẹ chẳng hề lo âu tương tự.

Bàn tay của mẹ luôn nắm chặt tay tôi, tôi có thể cảm nhận rõ ràng những vết chai trong lòng bàn tay của mẹ. Sáng hôm sau lúc tôi thức dậy, mẹ tôi đã dậy sớm sẵn sàng bữa sáng cho tôi. Khi mẹ mang cháo vào, đối với tôi, tôi như trẻ ra vài tuổi. Các quầng đen quanh mắt mẹ cũng trông nhiều hơn. Tới hiện giờ tôi mới trông thấy mẹ quan trọng như thế nào đối với tôi và tôi chính là nguồn sống của mẹ. Tôi rất xin lỗi vì tôi đã ko nghe thấy mẹ tôi.

Với tôi, mẹ là món quà quý giá nhất nhưng mà cuộc đời dành tặng cho tôi. Em rất yêu và thương mẹ.

—– Mod tổng hợp và phê bình văn chương —–

.


Thông tin thêm về Tả hình ảnh mẹ chăm sóc em lúc em bị ốm

Chắc hẳn, người nào cũng 1 lần trải qua cơn bệnh và được mẹ chăm lo quan tâm, trìu mến, nhằm giúp các em có thể tả lại hình ảnh mẹ các em lúc ấy, Du Học Mỹ Âu mời các em cùng tham khảo bài văn mẫu Tả hình ảnh mẹ em khi em bị ốm dưới đây. Chúc các em sẽ có những bài văn tả về mẹ thật hay nhé! Ngoài ra, để làm phong phú thêm tri thức cho bản thân, các em có thể tham khảo thêm bài văn mẫu Tả lực sĩ đang cử tạ.

1. Lược đồ tóm lược gợi ý

2. Dàn bài cụ thể

a. Mở bài:

– Giới thiệu lí do, cảnh ngộ dẫn tới việc em bị ốm.

b. Thân bài:

* Tả dáng vẻ mẹ khi em bị ốm

– Khuôn mặt của mẹ tỏ ra rất lo âu và hốt hoảng.

– Khi em lên cơn sốt mẹ em chạy đôn chạy đáo.

– Mẹ chạy đôn chạy đáo để sắm thuốc, nấu cháo cho em.

* Tả hành động của mẹ khi em bị ốm

– Mẹ nấu cháo và bón cho em ăn.

– Mẹ dỗ em uống thuốc.

– Mẹ giúp em xin nghỉ học.

– Mẹ thức đêm cho em…

c. Kết bài:

– Suy nghĩ và tình cảm dành cho mẹ: hàm ân, yêu quý.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Bằng 1 bài văn ngắn em hãy tả về hình ảnh mẹ của em em lúc em bị ốm.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Thứ 5 tuần trước, em đi học về bị mắc mưa bên ướt hết người. Tới nửa đêm, cơn sốt ập đến. Nhà chỉ có 2 mẹ con vì 3 đang công việc ở xa. Mẹ lo lắm, thức suốt đêm trông chừng bên em.

Cơn sốt quái ác thật. Trán em thì hot bừng bừng nhưng mà tay chân lại lạnh cóng. Cái lạnh như từ trong xương tuỷ toả ra khiến em run cầm cập: “Mẹ ơi! Con rét lắm! Mẹ đắp chăn cho con!”. Mẹ ghì chặt em vào lòng, xoa dịu: “Mẹ biết rồi! Con cảm lạnh đó nhưng mà! Cứ tĩnh tâm nhé! Mẹ sẽ đuổi cơn sốt đi ngay!”.

Mẹ đặt em nằm ngay ngắn rồi đi lấy thuốc. Viên thuốc hạ sốt sủi bọt tan rất nhanh trong cốc nước. Mẹ khẽ nâng đầu em lên, ghé cốc vào mồm em, dụ dỗ: “Ngoan nào! Con cố uống 1 hơi cho hết, sau ấy ngủ 1 giấc, tỉnh dậy là khoẻ thôi!”.

Vâng lời mẹ, em uống thuốc rồi cố nhắm mắt nhắm mũi nhưng mà đầu óc cứ căng lên, khó chịu hết sức. Mẹ dấp nước mát vào chiếc khăn bông, đắp lên trán em. Mẹ nhẹ nhõm xoa dầu hot vào lưng, vào ngực, vào 2 bàn chân, bàn tay em. Tiếng xuýt xoa nho bé của mẹ cứ vang vọng bên tai em trong giấc ngủ chấp chới:

“Khổ thân con tôi!”. Thiên nhiên, nước mắt ứa trên mi em cay xót. Mẹ ơi! Con thương mẹ biết chừng nào! Em vòng tay ôm ngang lưng mẹ rồi thiếp đi khi nào ko biết…

“Ò ó o o…!” Chú gà trống đã cất lên tiếng gáy giòn giã, báo hiệu 1 ngày mới khởi đầu. Em mở mắt nhìn quanh tìm mẹ nhưng mà ko thấy mẹ đâu. Chưa kịp gọi thì em đã nghe tiếng guốc và giọng nói không xa lạ của mẹ: “Dung dậy rồi đó ư? Mẹ nấu cháo giải cảm cho con rồi đó! Đánh răng xong con ăn hết bát cháo hành này, mẹ sẽ cho con uống thuốc. Tới trưa nếu hết sốt, mẹ sẽ đưa con đi học. Nếu còn yếu thì mẹ viết đơn xin phép cô cho con nghỉ bữa nay”.

Nhìn quầng thâm quanh đôi mắt mẹ, em biết cả đêm qua mẹ thức để chăm bẵm cho em. Cơn sốt đã lui, dẫu đầu còn váng vất nhưng mà em cảm thấy đỡ hơn nhiều. Quả là đôi bàn tay mẹ như có phép màu. Mẹ là bóng mát chở che cho con suốt cả cuộc đời. Công ơn của mẹ đối với con sâu nặng biết chừng nào! Con mong sau này mập lên sẽ đáp đền công ơn trời biển đó.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Gió mùa đông Bắc về, đất trời, cây cỏ đang co ro trong cái lạnh buốt. Khung cảnh lạnh lẽo nhưng mà trong lòng em lại có 1 cảm giác ấm áp lúc gió về. Bởi, những cơn gió luôn gợi cho em nhớ tới hình ảnh của mẹ vào mùa đông 5 ngoái lúc em bị ốm.

Trong gia đình, mẹ luôn là người tình quý và nuông chiều em nhất. Mẹ luôn ân cần và lo âu cho em mỗi bữa ăn hằng ngày. Đặc thù, mẹ rất ân cần tới sức khoẻ của em. Đông tới, mỗi lúc em ra ngoài mẹ đều dặn dò em mặc áo thật ấm để tránh bị cảm. Hôm ấy là 1 ngày đầu đông, lúc đài báo gió mùa về mẹ đã dặn em phải mặc đủ áo lúc đi học. Em luôn là đứa chủ quan nên nhân khi mẹ chẳng chú ý em đã chạy ra cổng thật nhanh với chiếc áo phong thanh.

Gần trưa, ko khí lạnh ùa về. Trên đường về, người em lạnh cóng, run cầm cập. Về tới nhà, em chạy ngay vào chăn và nằm co ro trong ấy chờ mẹ về. Vì quá mệt nên em thiếp đi khi nào ko hay. Trong khi đang mê mệt, tôi cảm thu được bàn tay của mẹ đang đặt lên trán em. Sau ấy, mẹ chạy vội ra lấy khăn lạnh chườm để em hạ sốt. 1 khi sau, mẹ bưng lên 1 bát cháo còn ngun ngút khói bước vào. Mẹ nhẹ nhõm đút từng thìa cháo cho em ăn rồi cho em uống thuốc để nhanh chóng khỏi bệnh. Khi ấy, em thấy gương mặt mẻ đầy vẻ lo âu.

Tối hôm ấy, mẹ đã thức trắng đêm để cho em. Ánh mắt mẹ hiện rõ sự mỏi mệt và rầu rĩ. Mẹ ngồi ủ rũ và ko có tâm cảnh để làm những công tác khác. Khi đó, em ước có thể khỏi bệnh thật nhanh để mẹ chẳng hề lo âu tương tự nữa.

Bàn tay mẹ luôn nắm chặt lấy tay em, em cảm nhận rõ những nốt chai sạn trong lòng bàn tay đó. Sáng hôm sau lúc em thức dậy mẹ đã dậy từ sớm để sẵn sàng bữa sáng cho em. Khi mẹ đem cháo vào, em trông mẹ như già đi mấy tuổi. Quầng thâm quanh mắt mẹ cũng hiện lên rõ hơn. Hiện thời em mới cảm thu được mẹ quan trọng với em như thế nào và em cũng chính là nguồn sống của mẹ. Em thật hối lỗi vì đã ko nghe lời mẹ.

Đối với em, mẹ chính là món quà vô giá nhất nhưng mà cuộc sống đã tặng thưởng. Em yêu và thương mẹ biết bao lăm.

—–Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—–

Kể về 1 người bạn thân

247

Kể về người mẹ của em

199

Kể lại chuyến đi thăm di tích lịch sử nhưng mà em ấn tượng nhất

420

Kể về 1 buổi giao lưu sinh nhật nhưng mà em đã tham dự

186

Mượn lời vật dụng, con vật để kể tình cảm của em

206

Kể về hàn huyên của cuốn sách bị quên mất

144

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Tả #hình #ảnh #mẹ #chăm #sóc #khi #bị #ốm


  • Du Học Mỹ Âu
  • #Tả #hình #ảnh #mẹ #chăm #sóc #khi #bị #ốm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button