Giáo Dục

Dàn ý Nghị luận về trang phục và văn hóa

Dàn ý Nghị luận về trang phục và văn hóa sẽ cùng các em tìm hiểu về vấn đề trang phục và văn hóa trong xã hội hiện nay.

Mục Lục bài viết:
I. Dàn ý chi tiết
 1. Dàn ý số 1
 2. Dàn ý số 2
 3. Dàn ý số 3
 4. Dàn ý số 4
II. Bài văn mẫu

Dàn ý Nghị luận về trang phục và văn hóa

I. Dàn ý Nghị luận về trang phục và văn hóa

1. Dàn ý số 1 (Chuẩn)

a. Mở bài:

– Giới thiệu vấn đề cần nghị luận.

b. Thân bài:

* Khái niệm:
– “Trang phục” là tất cả những phụ kiện được con người mang, mặc, đeo trên người để phục vụ cho nhu cầu bảo vệ cơ thể, gia tăng sự tiện lợi và nhu cầu thẩm mỹ.
– “Văn hóa” là kết tinh giá trị tinh thần, vật chất do con người tạo ra trong đời sống, được hình thành và chọn lọc trong suốt chiều dài lịch sử.
– Trang phục được xếp vào hàng văn hóa vật thể, có mối liên quan, gắn bó mật thiết, tác động qua lại lẫn nhau với nền văn hóa của con người.

* Mối liên hệ giữa trang phục và văn hóa:
– Sự phát triển của trang phục cũng là tấm gương phản chiếu sự phát triển của văn hóa, sự phát triển trong tư duy thẩm mỹ.
– Những thói quen, khuynh hướng thẩm mỹ của con người trong từng giai đoạn đã phản ánh vào nhu cầu ăn mặc tạo ra các loại trang phục khác nhau.
– Trang phục của mỗi mỗi dân tộc phản ánh rõ nền văn hóa cũng như những nét đặc sắc trong truyền thống của từng quốc gia, trở thành một biểu tượng của dân tộc:
+ Việt Nam có áo dài với nón lá, Hàn Quốc có Hanbok, Nhật có Kimono, Trung Quốc có sườn xám,…
+ Việt Nam: Người M’nông với các bộ áo váy thổ cẩm, người Tày với quần áo vải bông nhuộm chàm, người Mông với các loại váy áo rực rỡ sắc màu phối xà cạp,…

– Trang phục là một trong những khía cạnh tinh tế nhất của văn hóa:
+ Thể hiện được nhiều mặt của xã hội cũng như bộc lộ những nét cá tính của từng cá nhân.
→ Nhìn vào cách ăn mặc người ta có thể đưa ra những lời đoán định về tính cách, thói quen, nhu cầu, thậm chí là cả tiềm lực của một con người.
+ Trang phục là một trong những phương tiện để thể hiện trình độ văn hóa, khuynh hướng thẩm mỹ cũng như bộc lộ địa vị của một con người trong xã hội.

  • Trong chế độ phong kiến, quần áo thêu hình rồng chỉ có bậc cửu ngũ chí tôn mới được mặc, trâm cài hình phượng chỉ có bậc mẫu nghi mới được sử dụng,…
  • Người lao động chân tay thì thường mặc vải thô, cứng, dễ giặt, khó thấy vết bẩn, người làm trong môi trường công sở thì chuộng áo sơ mi, chân váy bút chì,…

* Nhìn nhận về cách lựa chọn trang phục:
– Mỗi chúng ta cần có nhận thức đúng đắn, tự học hỏi cho mình cách sử dụng trang phục sao cho hợp lý, phù hợp về mục đích, nhu cầu sử dụng.
– Trang phục không chỉ dùng để làm đẹp mà còn bộc lộ cá tính, phong cách, thẩm mĩ của bản thân.

c. Kết bài:

Nêu cảm nhận chung.
 

2. Dàn ý số 2 (Chuẩn)

a. Mở bài:

– Giới thiệu về vấn đề

b. Thân bài:

* Giải thích:
– Trang phục: Là cách ăn mặc bên ngoài gồm quần áo, giày, dép, túi,…có chức năng bảo vệ, che chắn cho cơ thế, làm đẹp cho con người.
– Văn hoá là gì: Là cách sống, cách ứng xử, phạm trù đạo đức hợp với chuẩn mực xã hội.

* Mối quan hệ của trang phục và văn hoá
– Liên quan mật thiết đến nhau.
– Trang phục đại diện cho văn hoá quốc gia:
+ Trang phục là một nét đẹp văn hóa được kế thừa từ truyền thống tới hiện đại
+ Trang phục giúp nhận diện văn hoá quốc gia, dân tộc.
+ Dẫn chứng: Áo dài

– Trang phục giúp nhận diện tính cách con người:
+ Trang phục đơn giản: người giản dị, không cầu kì
+ Trang phục được chăm chút: là người cầu kì, quan tâm tới vẻ ngoài
+ Trang phục trang nhã: người có văn hoá, trình độ cao.
– Trang phục còn thể hiện thẩm mỹ của mỗi người

* Dung hòa giữa trang phục và văn hoá
– Trang phục phải phù hợp với lứa tuổi, mục đích, hoàn cảnh.
– Lựa chọn trang phục phù hợp với ngoại hình, công việc, điều kiện của bản thân.
– Lên án những hành vi ăn mặc phản cảm.

c. Kết bài:

– Khẳng định lại vấn đề
 

3. Dàn ý số 3 (Chuẩn)

a. Mở bài:

Giới thiệu khái quát về vấn đề cần nghị luận: Trang phục và văn hoá

b. Thân bài:

* Giải thích vấn đề cần nghị luận
– Trang phục là gì?
– Văn hoá là gì?

* Khẳng định mối quan hệ mật thiết giữa trang phục và văn hoá
– Trang phục có văn hoá không phải là trang phục đẹp hay cầu kì mà là trang phục phù hợp với hoàn cảnh, lứa tuổi và đối tượng
– Trang phục cũng góp phần thể hiện văn hoá của đất nước, con người (ví dụ: trang phục áo dài thể hiện cho văn hoá Việt Nam)
– Trang phục xóa bỏ mặc cảm, sự phân chia giàu nghèo trong văn hoá mỗi người (ví dụ: áo đồng phục học sinh là giống nhau)
– Việc lựa chọn trang phục thể hiện văn hóa, thẩm mĩ của mỗi người
– Mặc trang phục có văn hoá là tôn trọng người nhìn, tôn trọng chính bản thân mình.

* Giải quyết vấn đề
– Chúng ta nên lựa chọn trang phục phù hợp với lứa tuổi của mình và trong từng trường hợp.
– Tránh ăn mặc phản cảm, vô văn hoá, thiếu thẩm mỹ, không phù hợp với độ tuổi và hoàn cảnh.

c. Kết bài:

Nêu suy nghĩ của em về vấn đề trang phục và văn hoá, liên hệ bản thân

4. Dàn ý số 4 (Chuẩn)

a. Mở bài

– Dẫn dắt: Sử dụng câu tục ngữ dân gian: “Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân”
– Nêu vấn đề nghị luận: Cách ăn mặc có mối quan hệ khá mật thiết với văn hoá, thể hiện đời sống, văn minh của con người. Tuy nhiên, cần có cái nhìn đúng đắn và rõ ràng hơn về trang phục và văn hoá để lựa chọn hợp lý và tinh tế hơn cho bản thân mình.

b. Thân bài

– Trang phục là những thứ chúng ta khoác lên mình hằng ngày, có tác dụng bảo vệ cơ thể và tăng tính thẩm mỹ cho người mặc.
– Văn hoá là những hành vi, cách ứng xử, thái độ, tư tưởng, cách nhìn nhận, quan điểm,… trong đời sống.
– Trang phục và văn hóa có mối quan hệ mật thiết với nhau:
+ Thông qua trang phục ta cũng có thể nhận diện được đó là văn hoá đại diện cho quốc gia hay dân tộc nào đó.
+ Trang phục trong văn hóa xưa và nay của người Việt.
+ Trang phục phản ánh thị hiếu thẩm mỹ và phần nào phản ánh tính cách con người.

– Làm thế nào để dung hòa giữa trang phục và văn hóa?
+ Cần lựa chọn trang phục phù hợp với chuẩn mực, lứa tuổi, hoàn cảnh, mục đích.
+ Cần tùy hoàn cảnh mà chọn cho mình một phục trang đúng đắn, ý nhị, đẹp mà không phản cảm, không làm lố bản thân.
+ Một bộ trang phục đẹp là bộ trang phục không cần quá hở hang như vẫn thể hiện được nét duyên dáng, thanh lịch và gợi cảm của chủ nhân mang nó.

c. Kết bài 

Hãy chọn cho chính mình những trang phục “đẹp” theo đúng nghĩa của nó, xây dựng văn hóa phục trang trong đời sống mỗi ngày.        

II. Bài văn mẫu Nghị luận về trang phục và văn hóa (Chuẩn)

Cùng với sự phát triển của văn hóa, xã hội, nhận thức của con người về trang phục dần có sự thay đổi. Trang phục không chỉ đơn thuần là vật dùng để che chắn, bảo vệ, giữ ấm cơ thể mà còn là yếu tố phản ánh cá tính, thẩm mĩ của người sử dụng, là tấm gương phản chiếu bản sắc văn hóa văn hóa của một dân tộc, một đế chế, một quốc gia. Có thể nói rằng vẻ ngoài và sự tự tin của một người được quyết định chủ yếu là nhờ trang phục, đồng thời giữa trang phục và văn hóa cũng có những mối quan hệ gắn bó mật thiết, tác động qua lại lẫn nhau.

Trước tiên nói về trang phục, đây không chỉ đơn thuần là quần áo, mà là bao gồm tất cả những phụ kiện được con người mang, mặc, đeo trên người để phục vụ cho nhu cầu bảo vệ cơ thể, gia tăng sự tiện lợi và nhu cầu thẩm mỹ…(Còn tiếp)

>> Xem chi tiết bài văn Nghị luận về trang phục và văn hóa tại đây.

——————-HẾT——————–


Trên đây là bài Dàn ý nghị luận về trang phục và văn hoá. Còn có rất nhiều dạng đề nghị luận về các hiện tượng đời sống các em có thể tham khảo qua như: Nghị luận về văn hóa ứng xử của giới trẻ hiện nay, Nghị luận về vấn đề giao tiếp thời công nghệ, Nghị luận xã hội về ý thức chào hỏi của học sinh hiện nay, Nghị luận về vấn đề giữ gìn, bảo vệ di sản văn hóa.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
You cannot copy content of this page