Cảm nhận về hình tượng nhân vật Chí Phèo

Bài văn mẫu Cảm nhận về hình tượng đối tượng Chí Phèo dưới đây nhằm giúp các em hiểu rằng Chí Phèo là đối tượng được tác giả xây dựng để tố giác xã hội phong kiến gian ác, họ đang tha hóa và dồn con người hiền từ biến thành những con ác quỷ. Mời các em cùng tham khảo nhé! Ngoài ra, để làm phong phú thêm tri thức cho bản thân, các em có thể tham khảo thêm bài giảng Chí Phèo.

1. Lược đồ tóm lược gợi ý

2. Dàn bài cụ thể

a. Mở bài:

– Giới thiệu hình tượng những con người cực khổ, cô độc trong văn chương: Xuất hiện ko ít trong lịch sử văn học Việt Nam: Chị Dậu, lão Hạc,… Nhưng có thể, Chí Phèo trong 1 tác phẩm cùng tên của nhà văn Nam Cao, ta ngỡ ngàng nhìn thấy rằng đây mới là hiện thân đầy đủ nhất cho nỗi cơ cực, xấu số của kiếp người

b. Thân bài:

* Chí Phèo thực chất là 1 người dân cày lương thiện:

– Chí Phèo vốn là 1 người dân cày với nhiều phẩm giá tốt đẹp:

  • Là 1 con người lương thiện: đi ở hết nhà này đến nhà khác, cày thuê cuốc mướn để kiếm sống ⇒ làm ăn chân chính
  • Từng mơ ước giản dị về cuộc sống gia đình: có một ngôi nhà nho nhỏ, chồn cày thuê cuốc mướn… ⇒ Chí Phèo là một người lương thiện.
  • Có lòng tự tôn: Bà 3 Bá Kiến gọi lên đấm lưng, bóp chân, Chí cảm thấy nhục ⇒ Là người có ý thức về nhân phẩm.

⇒ Chí Phèo có đủ điều kiện để sống cuộc sống yên bình như bao người khác, quãng đời lương thiện của Chí kéo dài trong vòng 20 5 đầu

– Sau này, lúc gặp Thị Nở, sự lương thiện lại 1 lần nữa quay lại trong Chí:

  • Nhận biết được âm thanh cuộc sống: Tiếng chim hót, tiếng cười nói của người đi chợ
  • Mong muốn được làm hòa với xã hội, mong muốn có 1 mái ấm gia đình với Thị Nở ⇒ ước vọng giản dị 5 xưa quay quay về với Chí Phèo.

⇒ Thực chất con người Chí luôn là 1 người lương thiện

* Chí Phèo là 1 người cô độc:

– Cô độc ngay tính từ lúc sinh ra: ko cha, ko mẹ, ko nhà, ko cửa, ko một tấc đất cắm dúi cũng ko có.

– Chí Phèo hiện ra ngay đầu tác phẩm vơi hành động đã khiến người ta kho chịu: “Hắn vừa đi vừa chửi…” mà đằng sau tiếng chửi ấy, Chí Phèo hiện lên là người cô độc

– Qua tiếng chửi, chân dung đối tượng hiện lên:

  • Kẻ lưu manh cứ rượu vào là chửi
  • Đằng sau ấy thấy Chí Phèo là nạn nhân ra công động đậy, mong muốn được coi là người tầm thường

– Khi thức tỉnh sau lúc bị ốm, Chí Phèo cảm nhận và tưởng tượng ra tuổi già của mình với ốm đau và cô độc và nhấn mạnh cô độc là điều đáng sợ hơn cả ⇒ Bản thân Chí Phèo luôn là người cô độc nên mới cô độc tới thế

* Chí Phèo là 1 người dân cày phải chịu số mệnh với nhiều thảm kịch

– Bi kịch bị tha hóa: Sau lúc bị Bá Kiến đẩy vào tù, sau lúc ra tù:

  • Hình dạng: “Cái đầu trọc tếch, hàm răng cạo trắng hớn, cái mặt thì câng câng đầy những vết sứt sẹo, 2 con mắt gườm gườm” ⇒ Chí Phèo đánh mất nhân hình.
  • Nhân tính: du côn, du đãng, triền miên trong cơn say, đập đầu, chửi bới, phá phách và làm công cụ cho Bá Kiến ⇒ Chí Phèo đã đánh mất nhân tính.
  • Quá trình tha hóa của Chí Phèo: Tới nhà Bá Kiến phục thù ⇒ Chí mắc mưu, biến thành tay sai cho Bá Kiến

⇒ Chí đã bị cướp đi cả nhân hình lẫn nhân tính, là tiêu biểu cho hình ảnh người dân cày bị đè nén tới cơ cực

– Bi kịch bị cự tuyệt quyền làm người

+ Nguyên nhân: do 3̀ cô Thị Nở ko cho Thị lấy Chí Phèo → định kiến của xã hội .

+ Diễn biến tâm trạng của Chí Phèo:

  • Lúc đầu: Chí ngạc nhiên trước thái độ của Thị Nở
  • Sau Chí hiểu ra mọi việc: Tuyệt vọng, Chí uống rượu rồi xách dao đên nhà Bá Kiến đâm chết Bá Kiến và tự sát.

– Ý nghĩa hành động đâm chết Bá Kiến và tự sát của Chí:

+ Đâm chết Bá Kiến là hành động lấy máu rửa thù của người dân cày thức tỉnh về quyền sống.

+ Cái chết của Chí Phèo là cái chết của con người trong bi kịch đau đớn trên ngưỡng cửa trở về cuộc sống làm người.

⇒ Chí Phèo là điển hình cho số mệnh người dân cày trong xã hội cũ bị chèn lấn, đẩy vào bước đường cùng.

c. Kết bài:

– Khái quát những nét điển hình về nghệ thuật xây dựng đối tượng Chí Phèo

– Khẳng định dù thời kì có trôi qua, hình tượng đối tượng Chí Phèo và tác phẩm cùng tên sẽ vẫn luôn sống mãi trong lòng bạn đọc: “Nhà văn chết, đối tượng từ trang sách, vẫn ngày ngày vật lộn giữa trần người nào” (Nguyễn Đức Mậu)

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy nêu cảm nhận của em về hình tượng Chí Phèo trong truyện ngắn Chí Phèo của nhà văn Nam Cao bằng 1 bài văn ngắn.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Nam Cao là 1 trong những cây bút tuyệt vời của văn chương Việt Nam tiên tiến. Trong sự nghiệp sáng tác của mình ông đã để lại rất nhiều tác phẩm có trị giá. “Chí Phèo” là 1 trong những truyện ngắn tuyệt vời nhất của Nam Cao viết về những người dân cày trước Cách mệnh. Tác phẩm vừa là ngôn ngữ của những người dân cày vừa là bản tố giác xã hội khi bấy giờ đã giày đạp lên quyền sống của con người.

Mở màn tác phẩm, Nam Cao đã để cho đối tượng của mình hiện ra hết sức ấn tượng: “Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi”. Tiếng chửi của Chí chừng như đã biến thành 1 lề thói. Tiếng chửi khiến đối tượng của Nam Cao tự dưng biến thành sự tò mò mập với người đọc. Cuộc đời Chí đã trải qua bao lăm phần đắng cay để phải trút ra những tiếng chửi ko của riêng người nào tương tự?

Chí Phèo vốn là 1 đứa trẻ ko cha, ko mẹ. Hắn bị chính người sinh ra hắn bỏ rơi từ khi mới sơ sinh. Hắn ko được thầy u mình thừa nhận, chào đón rồi bị đào thải tại cái lò gạch cũ. Hắn được hết người này tới người khác nhặt nuôi. Ban đầu được 1 người đi thả ống lươn nhặt về nuôi, sau ấy là 1 góa phụ rồi lại tới tay bác phó cối. Rồi Chí lại biến thành đứa trẻ ko nơi nương tựa lúc bác phó cối nhắm mắt xuôi tay. Cuộc đời của Chí phần nào ấy trình bày cuộc sống gian khổ của những kiếp người phải đi ở mướn, lam lũ, nặng nhọc trước cách mệnh tháng 8. Mãi cho tới lúc mười 8 tuổi, Chí vào làm ở nhà Bá Kiến với mong muốn kiếm được bữa cơm sống qua ngày. Chí vốn là con người chất phác, mộc mạc mà cái thực chất tốt đẹp ấy lại bị chính cái xã hội nhưng Chí đang sống tàn phá. Chí đã bị Bá Kiến đẩy vào tù vì cái tính hay ghen tuông của lão lúc thấy vợ mình hằng ngày sai Chí bóp chân cho bà. Giống như chị Dậu cầm đống giấy bạc ném vào mặt tên quan bỉ ổi, xấu xa, như Lão Hạc đã tìm tới cái chết vì lòng tự tôn của mình, Chí chẳng phải bị khuất phục trước những lời ngon ngọt của bà 3. Nhưng xã hội ấy đâu có chỗ cho những người lương thiện. Nhà tù thực dân vô tình đã tiếp tay cho Bá Kiến cướp đi sự lương thiện của Chí.

Thị Nở hiện ra như 1 luồng gió mới tới với cuộc đời chí Phèo. Sáng hôm sau, Chí nằm 1 mình trong lều, trận cảm đã làm hắn yếu đi nhiều, đây cũng là thời cơ để hắn cảm nhận cuộc sống bao quanh. Hắn nghe những âm thanh thân thuộc của cuộc sống, tiếng chim hót, tiếng người ta đi chợ và hắn chợt thấy nhớ về ngày xưa, về những ước mong rất mực dung dị của mình. Nhìn lại thực tại hắn chẳng có gì ngoài những vết sẹo dằng dịt trên mặt, nhìn thấy mình đã sang cái dốc bên kia của cuộc đời. Trong dòng nghĩ suy triền miên, Thị Nở hiện ra với bát cháo hành trên tay. Lần trước nhất trong cuộc đời chỉ có chém giết mổ và ăn vạ chị được người ta cho bát cháo hành, chí đường người ta mến thương, ân cần, chăm nom. Đây cũng là lần đầu Chí thấy cháo hành ngon tới vậy “những người suốt đời ko ăn cháo hành ko biết rằng cháo hành rất ngon. Nhưng vì sao mãi tới tận hiện thời hắn mới nếm mùi vị cháo hành?”. Câu hỏi đó vang lên làm ta ko khỏi nhức nhói, bi cảm cho số mệnh của Chí. Hắn cầm bát cháo Thị Nở cho bằng đôi mắt thật hiền, cảm động, đôi mắt hắn ươn ướt vì sự hàm ân. Cộng với 5 ngày chung sống cùng thị Nở trong hắn lại trỗi dậy khát khao về 1 cuộc sống khác, hắn khát khao được làm hòa với mọi người biết bao. Mong mỏi được làm người lương thiện, nhân tính trong Chí đã trở về: “Trời ơi hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao, thị Nở sẽ mở đường cho hắn”. 5 ngày ấy như ánh nắng đặc sắc làm bừng sáng quãng đời mờ ám của Chí Phèo. Chưa bao giờ người ta thấy 1 thằng chuyên rạch mặt ăn vạ lại hiền từ tới vậy, hắn cố uống rượu cho thật ít, để tỉnh tạo hưởng thụ hạnh phúc, để được say trong men tình. Lần trước nhất sau lúc ở tù về Chí Phèo mới có lại mục tiêu và lí tưởng sống. Đấy là những ước mơ giản dị nhưng bất kỳ người nào cũng nâng niu, trân trọng.

Nhưng cuộc đời Chí Phèo vẫn chưa thoát khỏi những thảm kịch. Thị Nở từ người cứu vớt lại biến thành người chối tự quyền làm người và hạnh phúc của Chí Phèo, chỉ vì bà cô ko cho phép lấy 1 kẻ chỉ có chuyên đi rạch mặt ăn vạ. Bà cô chính là đại diện cho những hủ tục của xã hội đương thời, đẩy Chí tới thảm kịch của sự bế tắc. Chí Phèo uống, mà càng uống lại càng tỉnh, càng nhìn thấy số mệnh nghiệt ngã của bản thân. Chí xách dao định tìm tới nhà Thị Nở để giết mổ cả nhà “nó”, mà bước chân lại hướng về nhà Bá Kiến. Chí Phèo dõng dạc đòi lương thiện, mà bản thân thông suốt: “Ai cho tao lương thiện? Làm thế nào cho mất được những vết mảnh chai trên mặt này? Tao chẳng thể làm người lương thiện nữa?” Và hắn rút dao giết mổ chết Bá Kiến rồi tự kết liễu đời mình. Cái chết của cả 2 quá chừng bất thần. Chí giết mổ địch thủ của mình, kẻ cướp đi người dân cày lương thiện, và tự giết mổ chết thể xác của 1 thằng tha hóa, giữ lại cho mình phẩm giá lương thiện. Cái chết của Chí Phèo là hệ quả thế tất mà cũng ko khỏi khiến cho ta thương xót, đồng cảm.

Qua đối tượng Chí Phèo, Nam Cao đã để lại những ấn tượng thâm thúy trong lòng người đọc về 1 người dân cày chân chất, lương thiện mà bị đẩy tới bước đường tha hóa phải tìm tới cái chết để khôi phục danh dự. Cùng lúc với đối tượng Chí Phèo tác giả cũng lên án, tố giác xã hội thực dân nửa phong kiến ác nghiệt, bất nhân đẩy trục đường tới bước đường cùng. Không chỉ vậy, ông còn trình bày cái nhìn tin yêu vào thực chất lương thiện của những người dân cày.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Nam Cao là cây bút tuyệt vời viết về đề tài người dân cày trong ấy “Chí Phèo” xứng đáng là 1 tuyệt bút. Nhân vật chính cùng tên với tác phẩm là 1 kẻ lưu manh tha hóa mà sâu thẳm trong thực chất lại là người lương thiện. Chí Phèo là hình tượng đối tượng lạ mắt có 1 ko 2 trong lịch sử văn chương Việt Nam hiện lên với ngoại hình, tính cách và tâm lí để lại ấn tượng thâm thúy trong lòng bạn đọc.

Viết về người dân cày Nam Cao thường chú tâm đến những con người thấp cổ nhỏ họng, những số mệnh bi thương họ càng nhẫn nhục thì càng bị giày đạp tàn nhẫn, bị cướp đi cả nhân hình lẫn nhân tính, bị đày đọa vào cảnh đói nghèo cùng đường và Chí Phèo chính là 1 trong những đối tượng điển hình đại diện cho số mệnh người dân cày Việt Nam khi bấy giờ.

Chí Phèo được tác giả Nam Cao khắc họa với ấn tượng trước nhất khởi đầu cho tác phẩm là tiếng chửi hé mở cho người đọc thấy sự xấu số của đối tượng. “Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi” Chí Phèo chửi người nào? Hắn chửi trời, chửi đời, chửi cả làng Vũ Đại mà trời có hề gì, đời chẳng là người nào, cả làng Vũ Đại người nào cũng nghĩ “Chắc nó trừ mình ra”, rồi hắn chửi thầy u đứa nào ko chửi nhau với hắn, chửi chết mẹ đứa nào đẻ ra hắn mà cũng ko người nào đáp lời ngoài mấy con chó. Nhân vật chửi của Chí Phèo cứ thế thu hẹp khuôn khổ dần. Tiếng chửi đó cho thấy sự thất vọng và bế tắc nơi Chí. Khi say cũng là khi tỉnh ngủ nhất, không hề hắn hửi trong men rượu nhưng chửi rất tỉnh. Bởi Chí có tỉnh mới chọn nhân vật chửi logic và thấm thía nỗi khổ đau của bản thân mình. Chí bị cô lập, bị mọi người khi dể, tránh né nếu có người nào chửi nhau cùng hắn thì ấy còn được gọi là giao tiếp dù cho chẳng hay ho gì mà có còn hơn ko. Tuy nhiên hiện thực nghiệt ngã và đi trái lại với mong muốn của hắn cả dân làng Vũ Đại đã dứt khoát ko coi Chí là người, tuyệt nhiên ko 1 người nào thu nạp hắn vào xã hội chung nhưng coi hắn là con quỷ dữ.

Và với đối tượng Chí Phèo, nhà văn Nam Cao đã phản ảnh sống động và sinh động thảm kịch bị hủy diệt tâm hồn và phẩm chất của những người dân cày nghèo đói. Chí Phèo đã bị sa lầy trong vũng bùn của sự tha hóa nhưng chẳng thể nào gượng gạo đứng lên được, càng khi càng lún sâu xuống đáy. Cũng có nhẽ rằng hắn cũng ko biết rằng hắn là con quỷ dơ của làng Vũ Đại, để tác quái cho bao lăm dân làng. Hắn biết đâu hắn đã phá vỡ bao lăm cơ nghiệp của mọi người, đập nát bao cảnh yên vui, đạp đổ bao lăm hạnh phúc, làm chảy máu và nước mắt của bao lăm người lương thiện. Và vô tình hắn cũng đã đập nát tất cả những gì thuộc về nhân cách của 1 con người trong hắn. Tất cả dân làng Vũ Đại đều quay lưng lại với hắn, khinh bỉ và kinh tởm hắn. Người ta rất sợ gương mặt đầy những vết sẹo dọc ngang tương tự như mặt của 1 con thú dữ, sợ con quỷ trong tâm hồn hắn.

Có thể nói sự tha hóa của Chí Phèo 1 mặt tố giác sự hung ác của xã hội thực dân phong kiến đã ko cho con người được làm người, mặt khác trình bày trị giá nhân đạo mới mẻ của Nam Cao trong cách nhìn nhận số mệnh người dân cày trước Cách mệnh.

Cuộc gặp mặt giữa Chí Phèo và Thị Nở là 1 cuộc gặp mặt định mệnh, chính bát cháo hành của Thị Nở lúc Chí Phèo ốm đã cứu vớt vong hồn con người của anh. Chí Phèo cảm thấy 1 cảm giác khó tả anh ước mơ mơ hồ nhớ về ước muốn mong ước của mình ngày xưa. Khi muốn có 1 mái ấm gia đình, vợ làm việc vợ, chồng làm việc chồng cùng nhau đoàn tụ tối ngày bên nhau.

Lần trước nhất sau nhiều 5 Chí Phèo tỉnh rượu hắn mơ hồ nhận thấy sự độc thân của cuộc đời mình. Chí Phèo muốn có gia đình mà cánh cửa trở về làm người lương thiện đang mở ra bỗng đóng sầm trước mắt Chí Phèo. Khi bà cô ruột của Thị Nở ko cho Thị Nở qua lại với anh, chê anh là thằng ko cha ko mẹ, thằng chuyên làm nghề rạch mặt ăn vạ…

Chí Phèo hận lắm, anh cảm thấy mình chẳng còn gì để mất cả anh muốn phục thù. Anh sẽ tìm đến bà cô Thị Nở cho bà ta 1 bài học, mà bàn chân của Chí Phèo lại đưa anh đến nhà lão Bá Kiến bởi trong tâm thức Chí Phèo hiểu rằng mình trở thành mất lương thiện, mất tính người đi đến bước đường này đều do lão Bá Kiến gây ra. Câu hỏi Chí Phèo hỏi lão Bá Kiến khiến người đọc hết sức xúc động “Ai cho tao lương thiện?” ấy là câu hỏi thấm thía thâm thúy trình bày sự đồng cảm của tác giả Nam Cao với đứa con ý thức của mình.

Câu chuyện khép lại để lại trong lòng độc giả nhiều ám ảnh day dứt trong lòng người đọc về cuộc đời số mệnh của đối tượng Chí Phèo 1 con người đáng thương hơn đáng giận, 1 số mệnh bị bần hàn lưu manh hóa mà bản chất trong con người anh ta sự lương thiện vẫn luôn còn đó, chỉ có điều nó bị xã hội phong kiến giày đạp lên nhưng thôi.

Truyện ngắn “Chí Phèo” với tình tiết lạ mắt, trình bày sự nhân bản, nhân đạo của Nam Cao lúc đi sâu khai thác nội tâm bên trong con công nhân trình bày 1 cây bút lão luyện nhân tài của nền văn chương hiện thực. Chí Phèo thật sự là 1 tác phẩm kinh điển của nền văn chương hiện thực nước ta cho chúng ta 1 cái nhìn mới mẻ lạ mắt hơn.

—–Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—–

.


Thông tin thêm về Cảm nhận về hình tượng nhân vật Chí Phèo

Bài văn mẫu Cảm nhận về hình tượng đối tượng Chí Phèo dưới đây nhằm giúp các em hiểu rằng Chí Phèo là đối tượng được tác giả xây dựng để tố giác xã hội phong kiến gian ác, họ đang tha hóa và dồn con người hiền từ biến thành những con ác quỷ. Mời các em cùng tham khảo nhé! Ngoài ra, để làm phong phú thêm tri thức cho bản thân, các em có thể tham khảo thêm bài giảng Chí Phèo.

1. Lược đồ tóm lược gợi ý

2. Dàn bài cụ thể

a. Mở bài:

– Giới thiệu hình tượng những con người cực khổ, cô độc trong văn chương: Xuất hiện ko ít trong lịch sử văn học Việt Nam: Chị Dậu, lão Hạc,… Nhưng có thể, Chí Phèo trong 1 tác phẩm cùng tên của nhà văn Nam Cao, ta ngỡ ngàng nhìn thấy rằng đây mới là hiện thân đầy đủ nhất cho nỗi cơ cực, xấu số của kiếp người

b. Thân bài:

* Chí Phèo thực chất là 1 người dân cày lương thiện:

– Chí Phèo vốn là 1 người dân cày với nhiều phẩm giá tốt đẹp:

Là 1 con người lương thiện: đi ở hết nhà này đến nhà khác, cày thuê cuốc mướn để kiếm sống ⇒ làm ăn chân chính
Từng mơ ước giản dị về cuộc sống gia đình: có một ngôi nhà nho nhỏ, chồn cày thuê cuốc mướn… ⇒ Chí Phèo là một người lương thiện.
Có lòng tự tôn: Bà 3 Bá Kiến gọi lên đấm lưng, bóp chân, Chí cảm thấy nhục ⇒ Là người có ý thức về nhân phẩm.

⇒ Chí Phèo có đủ điều kiện để sống cuộc sống yên bình như bao người khác, quãng đời lương thiện của Chí kéo dài trong vòng 20 5 đầu

– Sau này, lúc gặp Thị Nở, sự lương thiện lại 1 lần nữa quay lại trong Chí:

Nhận biết được âm thanh cuộc sống: Tiếng chim hót, tiếng cười nói của người đi chợ
Mong muốn được làm hòa với xã hội, mong muốn có 1 mái ấm gia đình với Thị Nở ⇒ ước vọng giản dị 5 xưa quay quay về với Chí Phèo.

⇒ Thực chất con người Chí luôn là 1 người lương thiện

* Chí Phèo là 1 người cô độc:

– Cô độc ngay tính từ lúc sinh ra: ko cha, ko mẹ, ko nhà, ko cửa, ko một tấc đất cắm dúi cũng ko có.

– Chí Phèo hiện ra ngay đầu tác phẩm vơi hành động đã khiến người ta kho chịu: “Hắn vừa đi vừa chửi…” mà đằng sau tiếng chửi ấy, Chí Phèo hiện lên là người cô độc

– Qua tiếng chửi, chân dung đối tượng hiện lên:

Kẻ lưu manh cứ rượu vào là chửi
Đằng sau ấy thấy Chí Phèo là nạn nhân ra công động đậy, mong muốn được coi là người tầm thường

– Khi thức tỉnh sau lúc bị ốm, Chí Phèo cảm nhận và tưởng tượng ra tuổi già của mình với ốm đau và cô độc và nhấn mạnh cô độc là điều đáng sợ hơn cả ⇒ Bản thân Chí Phèo luôn là người cô độc nên mới cô độc tới thế

* Chí Phèo là 1 người dân cày phải chịu số mệnh với nhiều thảm kịch

– Bi kịch bị tha hóa: Sau lúc bị Bá Kiến đẩy vào tù, sau lúc ra tù:

Hình dạng: “Cái đầu trọc tếch, hàm răng cạo trắng hớn, cái mặt thì câng câng đầy những vết sứt sẹo, 2 con mắt gườm gườm” ⇒ Chí Phèo đánh mất nhân hình.
Nhân tính: du côn, du đãng, triền miên trong cơn say, đập đầu, chửi bới, phá phách và làm công cụ cho Bá Kiến ⇒ Chí Phèo đã đánh mất nhân tính.
Quá trình tha hóa của Chí Phèo: Tới nhà Bá Kiến phục thù ⇒ Chí mắc mưu, biến thành tay sai cho Bá Kiến

⇒ Chí đã bị cướp đi cả nhân hình lẫn nhân tính, là tiêu biểu cho hình ảnh người dân cày bị đè nén tới cơ cực

– Bi kịch bị cự tuyệt quyền làm người

+ Nguyên nhân: do 3̀ cô Thị Nở ko cho Thị lấy Chí Phèo → định kiến của xã hội .

+ Diễn biến tâm trạng của Chí Phèo:

Lúc đầu: Chí ngạc nhiên trước thái độ của Thị Nở
Sau Chí hiểu ra mọi việc: Tuyệt vọng, Chí uống rượu rồi xách dao đên nhà Bá Kiến đâm chết Bá Kiến và tự sát.

– Ý nghĩa hành động đâm chết Bá Kiến và tự sát của Chí:

+ Đâm chết Bá Kiến là hành động lấy máu rửa thù của người dân cày thức tỉnh về quyền sống.

+ Cái chết của Chí Phèo là cái chết của con người trong bi kịch đau đớn trên ngưỡng cửa trở về cuộc sống làm người.

⇒ Chí Phèo là điển hình cho số mệnh người dân cày trong xã hội cũ bị chèn lấn, đẩy vào bước đường cùng.

c. Kết bài:

– Khái quát những nét điển hình về nghệ thuật xây dựng đối tượng Chí Phèo

– Khẳng định dù thời kì có trôi qua, hình tượng đối tượng Chí Phèo và tác phẩm cùng tên sẽ vẫn luôn sống mãi trong lòng bạn đọc: “Nhà văn chết, đối tượng từ trang sách, vẫn ngày ngày vật lộn giữa trần người nào” (Nguyễn Đức Mậu)

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy nêu cảm nhận của em về hình tượng Chí Phèo trong truyện ngắn Chí Phèo của nhà văn Nam Cao bằng 1 bài văn ngắn.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Nam Cao là 1 trong những cây bút tuyệt vời của văn chương Việt Nam tiên tiến. Trong sự nghiệp sáng tác của mình ông đã để lại rất nhiều tác phẩm có trị giá. “Chí Phèo” là 1 trong những truyện ngắn tuyệt vời nhất của Nam Cao viết về những người dân cày trước Cách mệnh. Tác phẩm vừa là ngôn ngữ của những người dân cày vừa là bản tố giác xã hội khi bấy giờ đã giày đạp lên quyền sống của con người.

Mở màn tác phẩm, Nam Cao đã để cho đối tượng của mình hiện ra hết sức ấn tượng: “Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi”. Tiếng chửi của Chí chừng như đã biến thành 1 lề thói. Tiếng chửi khiến đối tượng của Nam Cao tự dưng biến thành sự tò mò mập với người đọc. Cuộc đời Chí đã trải qua bao lăm phần đắng cay để phải trút ra những tiếng chửi ko của riêng người nào tương tự?

Chí Phèo vốn là 1 đứa trẻ ko cha, ko mẹ. Hắn bị chính người sinh ra hắn bỏ rơi từ khi mới sơ sinh. Hắn ko được thầy u mình thừa nhận, chào đón rồi bị đào thải tại cái lò gạch cũ. Hắn được hết người này tới người khác nhặt nuôi. Ban đầu được 1 người đi thả ống lươn nhặt về nuôi, sau ấy là 1 góa phụ rồi lại tới tay bác phó cối. Rồi Chí lại biến thành đứa trẻ ko nơi nương tựa lúc bác phó cối nhắm mắt xuôi tay. Cuộc đời của Chí phần nào ấy trình bày cuộc sống gian khổ của những kiếp người phải đi ở mướn, lam lũ, nặng nhọc trước cách mệnh tháng 8. Mãi cho tới lúc mười 8 tuổi, Chí vào làm ở nhà Bá Kiến với mong muốn kiếm được bữa cơm sống qua ngày. Chí vốn là con người chất phác, mộc mạc mà cái thực chất tốt đẹp ấy lại bị chính cái xã hội nhưng Chí đang sống tàn phá. Chí đã bị Bá Kiến đẩy vào tù vì cái tính hay ghen tuông của lão lúc thấy vợ mình hằng ngày sai Chí bóp chân cho bà. Giống như chị Dậu cầm đống giấy bạc ném vào mặt tên quan bỉ ổi, xấu xa, như Lão Hạc đã tìm tới cái chết vì lòng tự tôn của mình, Chí chẳng phải bị khuất phục trước những lời ngon ngọt của bà 3. Nhưng xã hội ấy đâu có chỗ cho những người lương thiện. Nhà tù thực dân vô tình đã tiếp tay cho Bá Kiến cướp đi sự lương thiện của Chí.

Thị Nở hiện ra như 1 luồng gió mới tới với cuộc đời chí Phèo. Sáng hôm sau, Chí nằm 1 mình trong lều, trận cảm đã làm hắn yếu đi nhiều, đây cũng là thời cơ để hắn cảm nhận cuộc sống bao quanh. Hắn nghe những âm thanh thân thuộc của cuộc sống, tiếng chim hót, tiếng người ta đi chợ và hắn chợt thấy nhớ về ngày xưa, về những ước mong rất mực dung dị của mình. Nhìn lại thực tại hắn chẳng có gì ngoài những vết sẹo dằng dịt trên mặt, nhìn thấy mình đã sang cái dốc bên kia của cuộc đời. Trong dòng nghĩ suy triền miên, Thị Nở hiện ra với bát cháo hành trên tay. Lần trước nhất trong cuộc đời chỉ có chém giết mổ và ăn vạ chị được người ta cho bát cháo hành, chí đường người ta mến thương, ân cần, chăm nom. Đây cũng là lần đầu Chí thấy cháo hành ngon tới vậy “những người suốt đời ko ăn cháo hành ko biết rằng cháo hành rất ngon. Nhưng vì sao mãi tới tận hiện thời hắn mới nếm mùi vị cháo hành?”. Câu hỏi đó vang lên làm ta ko khỏi nhức nhói, bi cảm cho số mệnh của Chí. Hắn cầm bát cháo Thị Nở cho bằng đôi mắt thật hiền, cảm động, đôi mắt hắn ươn ướt vì sự hàm ân. Cộng với 5 ngày chung sống cùng thị Nở trong hắn lại trỗi dậy khát khao về 1 cuộc sống khác, hắn khát khao được làm hòa với mọi người biết bao. Mong mỏi được làm người lương thiện, nhân tính trong Chí đã trở về: “Trời ơi hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao, thị Nở sẽ mở đường cho hắn”. 5 ngày ấy như ánh nắng đặc sắc làm bừng sáng quãng đời mờ ám của Chí Phèo. Chưa bao giờ người ta thấy 1 thằng chuyên rạch mặt ăn vạ lại hiền từ tới vậy, hắn cố uống rượu cho thật ít, để tỉnh tạo hưởng thụ hạnh phúc, để được say trong men tình. Lần trước nhất sau lúc ở tù về Chí Phèo mới có lại mục tiêu và lí tưởng sống. Đấy là những ước mơ giản dị nhưng bất kỳ người nào cũng nâng niu, trân trọng.

Nhưng cuộc đời Chí Phèo vẫn chưa thoát khỏi những thảm kịch. Thị Nở từ người cứu vớt lại biến thành người chối tự quyền làm người và hạnh phúc của Chí Phèo, chỉ vì bà cô ko cho phép lấy 1 kẻ chỉ có chuyên đi rạch mặt ăn vạ. Bà cô chính là đại diện cho những hủ tục của xã hội đương thời, đẩy Chí tới thảm kịch của sự bế tắc. Chí Phèo uống, mà càng uống lại càng tỉnh, càng nhìn thấy số mệnh nghiệt ngã của bản thân. Chí xách dao định tìm tới nhà Thị Nở để giết mổ cả nhà “nó”, mà bước chân lại hướng về nhà Bá Kiến. Chí Phèo dõng dạc đòi lương thiện, mà bản thân thông suốt: “Ai cho tao lương thiện? Làm thế nào cho mất được những vết mảnh chai trên mặt này? Tao chẳng thể làm người lương thiện nữa?” Và hắn rút dao giết mổ chết Bá Kiến rồi tự kết liễu đời mình. Cái chết của cả 2 quá chừng bất thần. Chí giết mổ địch thủ của mình, kẻ cướp đi người dân cày lương thiện, và tự giết mổ chết thể xác của 1 thằng tha hóa, giữ lại cho mình phẩm giá lương thiện. Cái chết của Chí Phèo là hệ quả thế tất mà cũng ko khỏi khiến cho ta thương xót, đồng cảm.

Qua đối tượng Chí Phèo, Nam Cao đã để lại những ấn tượng thâm thúy trong lòng người đọc về 1 người dân cày chân chất, lương thiện mà bị đẩy tới bước đường tha hóa phải tìm tới cái chết để khôi phục danh dự. Cùng lúc với đối tượng Chí Phèo tác giả cũng lên án, tố giác xã hội thực dân nửa phong kiến ác nghiệt, bất nhân đẩy trục đường tới bước đường cùng. Không chỉ vậy, ông còn trình bày cái nhìn tin yêu vào thực chất lương thiện của những người dân cày.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Nam Cao là cây bút tuyệt vời viết về đề tài người dân cày trong ấy “Chí Phèo” xứng đáng là 1 tuyệt bút. Nhân vật chính cùng tên với tác phẩm là 1 kẻ lưu manh tha hóa mà sâu thẳm trong thực chất lại là người lương thiện. Chí Phèo là hình tượng đối tượng lạ mắt có 1 ko 2 trong lịch sử văn chương Việt Nam hiện lên với ngoại hình, tính cách và tâm lí để lại ấn tượng thâm thúy trong lòng bạn đọc.

Viết về người dân cày Nam Cao thường chú tâm đến những con người thấp cổ nhỏ họng, những số mệnh bi thương họ càng nhẫn nhục thì càng bị giày đạp tàn nhẫn, bị cướp đi cả nhân hình lẫn nhân tính, bị đày đọa vào cảnh đói nghèo cùng đường và Chí Phèo chính là 1 trong những đối tượng điển hình đại diện cho số mệnh người dân cày Việt Nam khi bấy giờ.

Chí Phèo được tác giả Nam Cao khắc họa với ấn tượng trước nhất khởi đầu cho tác phẩm là tiếng chửi hé mở cho người đọc thấy sự xấu số của đối tượng. “Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi” Chí Phèo chửi người nào? Hắn chửi trời, chửi đời, chửi cả làng Vũ Đại mà trời có hề gì, đời chẳng là người nào, cả làng Vũ Đại người nào cũng nghĩ “Chắc nó trừ mình ra”, rồi hắn chửi thầy u đứa nào ko chửi nhau với hắn, chửi chết mẹ đứa nào đẻ ra hắn mà cũng ko người nào đáp lời ngoài mấy con chó. Nhân vật chửi của Chí Phèo cứ thế thu hẹp khuôn khổ dần. Tiếng chửi đó cho thấy sự thất vọng và bế tắc nơi Chí. Khi say cũng là khi tỉnh ngủ nhất, không hề hắn hửi trong men rượu nhưng chửi rất tỉnh. Bởi Chí có tỉnh mới chọn nhân vật chửi logic và thấm thía nỗi khổ đau của bản thân mình. Chí bị cô lập, bị mọi người khi dể, tránh né nếu có người nào chửi nhau cùng hắn thì ấy còn được gọi là giao tiếp dù cho chẳng hay ho gì mà có còn hơn ko. Tuy nhiên hiện thực nghiệt ngã và đi trái lại với mong muốn của hắn cả dân làng Vũ Đại đã dứt khoát ko coi Chí là người, tuyệt nhiên ko 1 người nào thu nạp hắn vào xã hội chung nhưng coi hắn là con quỷ dữ.

Và với đối tượng Chí Phèo, nhà văn Nam Cao đã phản ảnh sống động và sinh động thảm kịch bị hủy diệt tâm hồn và phẩm chất của những người dân cày nghèo đói. Chí Phèo đã bị sa lầy trong vũng bùn của sự tha hóa nhưng chẳng thể nào gượng gạo đứng lên được, càng khi càng lún sâu xuống đáy. Cũng có nhẽ rằng hắn cũng ko biết rằng hắn là con quỷ dơ của làng Vũ Đại, để tác quái cho bao lăm dân làng. Hắn biết đâu hắn đã phá vỡ bao lăm cơ nghiệp của mọi người, đập nát bao cảnh yên vui, đạp đổ bao lăm hạnh phúc, làm chảy máu và nước mắt của bao lăm người lương thiện. Và vô tình hắn cũng đã đập nát tất cả những gì thuộc về nhân cách của 1 con người trong hắn. Tất cả dân làng Vũ Đại đều quay lưng lại với hắn, khinh bỉ và kinh tởm hắn. Người ta rất sợ gương mặt đầy những vết sẹo dọc ngang tương tự như mặt của 1 con thú dữ, sợ con quỷ trong tâm hồn hắn.

Có thể nói sự tha hóa của Chí Phèo 1 mặt tố giác sự hung ác của xã hội thực dân phong kiến đã ko cho con người được làm người, mặt khác trình bày trị giá nhân đạo mới mẻ của Nam Cao trong cách nhìn nhận số mệnh người dân cày trước Cách mệnh.

Cuộc gặp mặt giữa Chí Phèo và Thị Nở là 1 cuộc gặp mặt định mệnh, chính bát cháo hành của Thị Nở lúc Chí Phèo ốm đã cứu vớt vong hồn con người của anh. Chí Phèo cảm thấy 1 cảm giác khó tả anh ước mơ mơ hồ nhớ về ước muốn mong ước của mình ngày xưa. Khi muốn có 1 mái ấm gia đình, vợ làm việc vợ, chồng làm việc chồng cùng nhau đoàn tụ tối ngày bên nhau.

Lần trước nhất sau nhiều 5 Chí Phèo tỉnh rượu hắn mơ hồ nhận thấy sự độc thân của cuộc đời mình. Chí Phèo muốn có gia đình mà cánh cửa trở về làm người lương thiện đang mở ra bỗng đóng sầm trước mắt Chí Phèo. Khi bà cô ruột của Thị Nở ko cho Thị Nở qua lại với anh, chê anh là thằng ko cha ko mẹ, thằng chuyên làm nghề rạch mặt ăn vạ…

Chí Phèo hận lắm, anh cảm thấy mình chẳng còn gì để mất cả anh muốn phục thù. Anh sẽ tìm đến bà cô Thị Nở cho bà ta 1 bài học, mà bàn chân của Chí Phèo lại đưa anh đến nhà lão Bá Kiến bởi trong tâm thức Chí Phèo hiểu rằng mình trở thành mất lương thiện, mất tính người đi đến bước đường này đều do lão Bá Kiến gây ra. Câu hỏi Chí Phèo hỏi lão Bá Kiến khiến người đọc hết sức xúc động “Ai cho tao lương thiện?” ấy là câu hỏi thấm thía thâm thúy trình bày sự đồng cảm của tác giả Nam Cao với đứa con ý thức của mình.

Câu chuyện khép lại để lại trong lòng độc giả nhiều ám ảnh day dứt trong lòng người đọc về cuộc đời số mệnh của đối tượng Chí Phèo 1 con người đáng thương hơn đáng giận, 1 số mệnh bị bần hàn lưu manh hóa mà bản chất trong con người anh ta sự lương thiện vẫn luôn còn đó, chỉ có điều nó bị xã hội phong kiến giày đạp lên nhưng thôi.

Truyện ngắn “Chí Phèo” với tình tiết lạ mắt, trình bày sự nhân bản, nhân đạo của Nam Cao lúc đi sâu khai thác nội tâm bên trong con công nhân trình bày 1 cây bút lão luyện nhân tài của nền văn chương hiện thực. Chí Phèo thật sự là 1 tác phẩm kinh điển của nền văn chương hiện thực nước ta cho chúng ta 1 cái nhìn mới mẻ lạ mắt hơn.

—–Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—–

Phân tích trị giá nhân đạo trong truyện ngắn Chí Phèo của Nam Cao

60540

Giá trị nghệ thuật trong truyện ngắn Chí Phèo của Nam Cao

24996

Quá trình tha hóa của Chí Phèo trong truyện ngắn Chí Phèo của Nam Cao

47628

Phân tích và chứng minh Hai câu nói của đối tượng Chí Phèo đã biểu hiện rõ chủ đề của tác phẩm

15758

Phân tích đối tượng Bá Kiến trong truyện ngắn Chí Phèo của nhà văn Nam Cao

8408

Cảm nhận về giọt nước mắt của đối tượng Chí Phèo trong tác phẩm Chí Phèo của Nam Cao

7626

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Cảm #nhận #về #hình #tượng #nhân #vật #Chí #Phèo


  • Du Học Mỹ Âu
  • #Cảm #nhận #về #hình #tượng #nhân #vật #Chí #Phèo

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button