Bài văn mẫu lớp 8: Một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi yêu thích – Bài mẫu 2


Chủ đề: Hãy kể cho tôi nghe về 1 trải nghiệm khó quên với 1 con vật cưng thích thú
– Cái chùy

Trả lời:

bài tập

“Meo meo meo rửa mặt như mèo, ko thương mẹ thì xấu lắm. Khăn đâu ngồi liếm, đau mắt rồi lại khóc… ”

Mỗi lúc nhạc điệu của bài hát ấy vang lên, trái tim tôi lại run lên và bay về phía Chuột – chú mèo bé đáng yêu nhưng mà tôi cực kỳ yêu mến. Con chuột giống như 1 người bạn tốt nhất của tôi. Chúng tôi đã có quá nhiều kỷ niệm bên nhau, đặc trưng là 1 đêm mưa cách đây hơn 3 5.

Chuột là 1 cậu nhỏ lai với bộ lông trắng như tuyết và thân hình bụ bẫm như cục bông béo quay đi quay lại. Anh ta lớn tới nỗi đôi chân ngắn cũn cỡn chẳng thèm đoái hoài gì tới người ta lúc nhìn vào. Bự là vậy nhưng mà thân hình hết sức cường tráng, chạy nhanh nhảy tường ko chút gian nan. Vì thế, những con mèo phụ cận cũng ko dám coi thường thân hình dày cộp của anh.

Chuột có 2 mắt mập màu xanh lục bảo, sáng như 2 viên bi, bộ ria dài màu trắng nên có thể ngửi mùi chuột rất tích cực. Mũi hồng ướt đẹp.

Chuột về với gia đình tôi lúc tôi mới 7 tuổi, khi ấy nó chỉ là 1 chú mèo con hơn 3 tháng tuổi, 1 em nhỏ đáng yêu. Tuy nhiên, theo thời kì, chúng tôi đã béo lên cùng nhau. Chú chuột luôn ở kế bên tôi hàng ngày, cùng tôi học tập, chạy nhảy và vui đùa.

Có 1 kỷ niệm nhưng mà tôi nhớ cho tới hiện tại. Đấy là 1 buổi chiều mưa lúc tôi học lớp 5, trời đột nhiên mưa mập, cả lớp chúng tôi có nhiều bạn ko mặc đồ mưa nên bảo nhau ở lại muộn 1 chút, nhân thể họp báo. . 20-11 luôn. Thế là chúng tôi công bố với phụ huynh và ngồi kéo nhau tới khuya. Tôi đạp xe về để gặp Chuột yêu, tối chúng tôi vẫn quen ngồi ngoài hiên đọc truyện nhưng mà Chuột vẫn xoa chân.

Nhưng lúc tôi về tới nhà thì chẳng hề là Miu trắng trẻo, lang bang đang đợi tôi nhưng mà là tin Miu đi lạc. Cả gia đình ko tìm thấy anh. Tôi vội đặt chiếc xe đạp xuống và hấp tấp đi tìm Chuột khắp nơi cùng cả nhà. Trái tim chuột nhưng mà cô đó đã thân thuộc với đường đi bao quanh nên ổn. Chúng tôi nhìn quanh khu vườn nhưng mà ko thấy Chuột đâu cả. Đúng khi tôi sắp bật khóc thì Chuột quay lại. Chiếc len trắng của cô đó lấm chấm máu đỏ, ướt đầm nước mưa, nhưng mà mồm anh vẫn ngậm hình nộm búp bê thích thú của tôi.

Tôi bật khóc và ôm chầm lấy Chuột. Cô đó ù đi vì lạnh, nhưng mà vẫn ko quên xoa tay tôi, để thả con búp bê ra trước mặt tôi. Sau ấy, người láng giềng nói với tôi rằng con chó Kallamar của cô đó đã mang con búp bê cho tôi, Miu vội loạn đả với anh ta, cả 2 đều bị thương. Bà khen Miu là người sáng dạ và trung thành, bảo cô chăm nom vết thương và xin lỗi vì cô đã làm hỏng mực.

Ai cũng bất thần trước hành động nhân bản ấy của Chuột, tôi vừa mừng vừa buồn. Tôi rất vui vì Miu cũng biết tôi yêu con búp bê tới nhường nào và đã liều mình để có được nó cho tôi, nhưng mà tôi cũng xin lỗi vì Miu đã bị thương tổn rất nhiều. Dù rằng có vẻ ko bận lòng tới vết thương, cô đó chỉ nhìn tôi với ánh mắt mong chờ, như thể cô đó đã can đảm bảo vệ con búp bê.

Sau ấy, Miu đã mất 1 thời kì để chữa lành vết thương và mọc lại bộ lông xinh xắn. Nó chạy nhảy thung thăng như xưa, chỉ có điều mỗi lần trông thấy con mực là nó lại chải đầu, nhe răng làm nó móc đuôi bỏ chạy. Mọi người đồn rằng Mực sợ Chuột can đảm lúc bảo vệ đồ đoàn cho chủ, nên mới ra nông nỗi này.

Chuột càng ngày càng phát triển thành thân thiện trong cuộc sống của tôi. Cô đó ko chỉ là 1 con vật cưng dễ thương trong gia đình tôi, nhưng mà đã biến thành 1 người bạn thực thụ của tôi. Tôi rất yêu mến và trân trọng người bạn đặc trưng này.


Thông tin thêm về Bài văn mẫu lớp 8: Một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi yêu thích – Bài mẫu 2

Đề bài: Hãy kể về 1 kỉ niệm đáng nhớ đối với 1 con vật nuôi nhưng mà em thích thú – Con mèo Câu giải đáp: Bài làm “Meo meo meo rửa mặt như mèo, xấu xấu lắm chẳng được mẹ yêu. Khăn mặt đâu nhưng mà ngồi liếm láp, đau mắt rồi lại khóc meo meo…” Mỗi lần nhạc điệu bài hát ấy vang lên lòng tôi lại bổi hổi xao xuyến nhớ về Miu – chú mèo bé đáng yêu nhưng mà tôi cực kỳ thích thú. Miu giống như người bạn thân thiện của tôi. Chúng tôi đã có biết bao kỉ niệm với nhau, đặc trưng là kỉ niệm 1 đêm mưa hơn 3 5 về trước. Miu là 1 cậu nhỏ mèo lai với bộ lông trắng như tuyết và thân hình béo bệu míp như 1 cục bông béo lăn qua lăn lại. Nó lớn tới nỗi 2 cái chân ngắn tũn nhiều lúc nhìn mãi cũng ko thấy đâu. Bự là vậy nhưng mà thân hình cậu ta cực kỳ chắc khỏe, chạy nhanh thoăn thoắt và nhảy qua nhảy lại các bờ tường ko 1 chút gian nan. Chính vì thế, tụi mèo láng giềng bao quanh chẳng dám coi thường thân hình béo bệu của chú. Miu có 2 đôi mắt mập màu xanh ngọc, long lanh như 2 viên bi ve, bộ ria mép trắng dài nên đánh hơi chuột rất phi phàm. Cái mũi hồng hồng ươn ướt dễ thương. Miu về với gia đình tôi lúc tôi vừa tròn 7 tuổi, khi đó chú chỉ là mèo con hơn 3 tháng tuổi, nhỏ nhỏ xinh xinh. Vậy nhưng mà thời kì trôi qua, chúng tôi cùng nhau khôn béo, trưởng thành. Miu luôn kế cận bên tôi mỗi ngày, cùng tôi học bài và chạy nhảy, vui đùa. Có 1 kỉ niệm nhưng mà tới tận hiện giờ tôi vẫn nhớ mãi. Đấy là 1 buổi chiều mưa mập lúc tôi học lớp 5. Trời bất thần đổ mưa giàn giụa, cả lớp chúng tôi có rất nhiều bạn ko mang đồ mưa nên bảo nhau ở lại muộn 1 chút, nhân thể họp làm báo tường 20 – 11 luôn. Cứ tương tự, chúng tôi báo cho ba má rồi ngồi tới muộn muộn mới kéo nhau ra về. Tôi thung thăng đạp xe về để gặp Miu yêu mến của mình, chúng tôi đã quen buổi tối sẽ cùng ngồi bên hiên, tôi đọc truyện còn Miu thì lim dim dụi dụi bên chân. Nhưng về tới nhà, chờ đón tôi chẳng hề nhỏ Miu trắng nuột như cục bông nhưng mà là tin Miu đi lạc rồi. Cả nhà tìm mãi ko thấy nó đâu. Tôi hoảng hốt dựng vội xe đạp rồi lao đi tìm Miu khắp mọi nơi với cả nhà. Lòng thầm xoa dịu Miu thân thuộc đường bao quanh tương tự chắc ko sao đâu. Chúng tôi tìm khắp vườn bao quanh nhưng mà ko thấy bóng vía Miu đâu. Khi tôi đã sắp bật khóc nức nở thì Miu trở về. Bộ lông trắng của nó loang lổ vết máu đỏ, ướt đẫm nước mưa nhưng mà mồm vẫn ngập chặt hình nộm búp bê nhưng mà tôi thích nhất. Tôi bật khóc ôm lấy Miu. Nó rên hừ hừ vì lạnh nhưng mà vẫn ko quên dụi dụi lấy tay tôi, nhả con búp bê xuống trước mặt tôi. Sau ấy, chị láng giềng kể con chó Mực nhà chị tha con búp bê của tôi về, Miu lao sang loạn đả với nó, 2 đứa đều bị thương. Chị khen Miu sáng dạ và trung thành, dặn xử lý vết thương cho nó cẩn thận và xin lỗi vì con Mực hư hỏng nhà chị. Ai nấy đều bất thần về hành động mang tính cách connngười ấy của Miu, còn tôi thì vui tươi lẫn xót xa. Tôi vui tươi vì Miu thậm chí còn biết rõ tôi thích con búp bê như thế nào nhưng mà liều mạng đi lấy về cho tôi, còn xót xa vì Miu bị thương nhiều quá. Trong lúc nó chừng như không phải để tâm vết thương, chỉ dùng ánh mắt đợi mong nhìn tôi ra vẻ mình đã can đảm bảo vệ bạn búp bê. Sau lần ấy Miu mất 1 thời kì để điều trị vết thương và nuôi lại bộ lông xinh xắn của mình. Cậu ta lại thung thăng chạy nhảy như xưa, chỉ khác là mỗi lần trông thấy con Mực sẽ xù lông nhe răng làm Mực cúp đuôi chạy biến. Mọi người đều nói Mực đã khiếp sợ sự hùng dũng của Miu lúc bảo vệ vật dụng cho cô chủ của nó rồi nên mới tương tự. Miu càng phát triển thành thân thiện hơn trong cuộc sống của tôi. Nó ko chỉ là 1 vật nuôi dễ thương trong gia đình tôi nữa nhưng mà biến thành người bạn thực thụ của tôi. Tôi rất yêu mến và trân trọng người bạn đặc trưng này. TagsBài văn mẫu 8 Lớp 8

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Bài #văn #mẫu #lớp #1 #kỉ #niệm #đáng #nhớ #đối #với #1 #con #vật #nuôi #yêu #thích #Bài #mẫu


  • Du Học Mỹ Âu
  • #Bài #văn #mẫu #lớp #1 #kỉ #niệm #đáng #nhớ #đối #với #1 #con #vật #nuôi #yêu #thích #Bài #mẫu

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button