Bài văn mẫu lớp 8: Kể về một việc khiến em day dứt, hối hận đến tận bây giờ.


Đề bài: Kể về 1 sự cố khiến bạn nỗ lực và ăn năn đến nay

Trả lời:

bài tập

Trong hộp ký ức của chúng ta ko chỉ có những kỷ niệm vui, nhưng còn có những kỷ niệm buồn, kèm theo những nhớ tiếc, nhớ tiếc. Hộp bộ nhớ của tôi cũng vậy. Nó chứa đựng 1 sự cố nhưng cho tới hiện tại tôi vẫn còn đớn đau và ăn năn.

Quay ngược thời kì cách đây 2 5, lúc vừa bước vào cấp 3, tôi đã biến thành học trò lớp 6. Tôi đã vô tình làm thương tổn 1 người bạn cùng lớp của tôi. Khi ấy thầy u tôi rất cưng chiều tôi nên tôi luôn để dành rất nhiều tiền tiết kiệm trong ví và tiền tiêu vặt. Mọi thứ vẫn phổ biến cho tới 1 ngày, như thường lệ, vào kỳ nghỉ, tôi cùng bè bạn ra căng tin sắm đồ ăn nhẹ. Nhưng tôi đã kiếm tìm và chẳng thể tìm thấy tiền. Ví màu hồng và tiền tài tôi hình như đã mất tích. Tôi vừa lo âu vừa giận dữ đồng thời phê chuẩn mọi thứ trong ngăn bàn và trong ví. Kiếm tìm và kiếm tìm cho tới lúc bạn quá tích lũy để tìm sự giúp sức, nhưng mà chẳng thể tìm thấy nó.

Tôi nhìn quanh, lấy lại tĩnh tâm và cao giọng hỏi các bạn cùng lớp:

– Có người nào trông thấy ví của tôi ko?

Mọi người nhìn, lúng túng. Sau ấy có những người mau chóng trông thấy vấn đề, phần đông họ đều nói ko và khuyên tôi nên nhìn nhận lại. Nhưng người nào ấy đã hét lên:

– Nhờ Hải Yến xem. Trong giờ thể dục, anh đấy bị đau bụng nên mới vào lớp, có nhẽ anh đấy sẽ trông thấy được.

Hải Yến – cô bạn học lập dị trầm tính nhất lớp, ít trò chuyện với người nào. Yến cũng là người ngồi cạnh tôi. Trước ấy, tôi ko thích Yến vì thái độ và thỉnh thoảng hay ranh cãi chuyện thường nhật. Chừng như tôi trách ngay Yến, anh là người thấy tôi lấy và lấy ví nhiều hơn. Hơn nữa, nếu bạn bị đau bụng, đừng tới bệnh xá nhưng hãy ở trong lớp học để làm gì.

Những phán đoán và chếch mếch tư nhân đã có từ trước đã ngăn cản tôi duy trì sự tĩnh tâm của mình. Tôi lập tức tới gặp cô giáo nhà để trách móc Yến, tôi nói với bè bạn rằng Yến là người độc nhất vô nhị trong lớp chỉ trong giờ học thể dục, sau ấy tôi bị mất ví. Cô đấy nghe nửa tin nửa ngờ, trấn tĩnh tôi và hứa hẹn với tôi sẽ khắc phục mọi chuyện càng sớm càng tốt. Tôi kìm giữ cơn giận dữ với cậu bạn cùng phòng và quay lại lớp chờ cậu ta bị phạt nặng. Anh em cùng học nhưng mà rất dở.

Buổi học hôm ấy, Yến ko về lớp khiến tôi càng tự tin về nghĩ suy của mình và càng ghét cậu đấy 1 cách công khai. Tôi kể chuyện này với 1 số bạn trong lớp, các bạn đấy đều tỏ thái độ ko ưng ý với Yến. Tôi cảm thấy mình thật xứng đáng, người nào đã gọi anh đấy tệ tương tự.

Nhưng đáp lại sự mong chờ của tôi, chiếc ví đã hoàn toàn trống rỗng và được Yên ủy quyền tôi. Khi ấy, tôi và mọi người vẫn chìm đắm trong những nghĩ suy ích kỷ về Yến. 1 số bạn mai còn thốt ra những lời lẽ đả kích Yến. Sau ấy, mặt Yến đỏ bừng, nước mắt đầm đìa. Cô đấy ko nói gì nhưng chạy ra ngoài. Tôi hơi bất thần và choáng váng, cảm thấy chính mình phải khóc, Yến tôi ko sai.

Bà chủ đột ngột gọi tôi tới gặp riêng và nói cho tôi biết sự thực. Jeni không hề là người lấy ví của tôi, nhưng mà vì mọi người nghi ngại anh đấy nên Yeni đã chạy khắp nơi để tìm ví của tôi. Hóa ra tôi thật ngu ngốc và để quên ví trong giỏ xe đạp. Ấy là lý do vì sao chúng tôi ko trông thấy đồng yên trong suốt lớp học. Về môn thể dục, Yeni tới văn phòng thầy cô giáo để xong xuôi 1 số hồ sơ chuyển trường, thành ra chúng tôi đã đổ lỗi cho cậu đấy.

Thì ra bữa nay là ngày Yến tới nói lời chia tay chuyển trường vào Đà Nẵng với thầy u. Vì thế, những gì chúng tôi đã đạt được với nó? Tôi chỉ biết cúi đầu lúc nghe anh nói, cảm thấy xót xa và nhớ tiếc. Cách đây 30 phút Yến đã lên phi cơ, xin lỗi tôi ko có cơ hội nói với anh. Cô đấy xoa dịu tôi rằng cô đấy ko sao, cho tôi số dế yêu để nhắn tin cho cô đấy và bảo tôi hãy nghĩ suy kỹ hơn về mọi chuyện, ko nên áp đặt quá nhiều xúc cảm.

Tôi quay lại, vội vã soạn tin nhắn xin lỗi Yến và ghét bỏ câu giải đáp “Em ko sao. Bye guys” của Yến. Tuy nhiên, tôi vẫn hối hận và cực kỳ hối hận về hành động của mình. Sự kiện ấy đã theo tôi nhiều 5 sau này, theo những gì tôi có thể nhớ, ấy là khoảng thời kì tự trách và ăn năn. Tôi đích thực muốn nói với Yến rằng tôi rất xin lỗi.


Thông tin thêm về Bài văn mẫu lớp 8: Kể về một việc khiến em day dứt, hối hận đến tận bây giờ.

Đề bài: Kể về 1 việc khiến em day dứt, ăn năn tới tận hiện thời Câu giải đáp: Bài làm Trong hộp đựng ký ức của của chúng ta ko chỉ có những kỉ niệm vui vẻ hạnh phúc nhưng còn có cả những kỉ niệm buồn, gắn liền với những niềm nhớ tiếc và ăn năn. Hộp đựng ký ức của tôi cũng tương tự. Nó chứa đựng 1 sự việc nhưng tới tận hiện thời tôi vẫn còn day dứt, ăn năn. Ngược dòng thời kì để quay quay về thời khắc 2 5 về trước, lúc tôi vừa bước chân vào mái trường trung học cơ sở, biến thành học trò lớp 6. Tôi đã vô tình làm thương tổn 1 người bạn trong lớp học của tôi. Ngày đấy, tôi được thầy u cưng chiều nên khi nào trong cặp cũng mang theo nhiều tiền tiết kiệm lẫn tiền tiêu vặt. Mọi chuyện vẫn phổ biến cho tới 1 hôm, như thường lệ cho tới hiện tại ra chơi tôi sẽ cùng mấy người bạn tới căng tin để sắm đồ ăn vặt. Nhưng tôi tìm mãi nhưng ko thấy tiền đâu. Cái ví màu hồng cùng tiền tài tôi hình như mất tích. Tôi vừa lo âu vừa giận dữ lật tung mọi thứ trong ngăn bàn và trong cặp sách. Tìm mãi tìm mãi tới lúc các bạn cũng xúm vào tìm giúp nhưng ko thấy. Tôi nhìn bao quanh, kềm chế tâm cảnh và cất giọng hỏi bự các bạn trong lớp: – Có người nào trông thấy ví tiền tài tớ ko? Mọi người đều nhìn sang, tỏ vẻ khó hiểu. Rồi cũng có người mau chóng trông thấy vấn đề, phần đông đều giải đáp ko và khuyên tôi nên tìm kĩ lại. Nhưng có người nào ấy đã la lên: – Hỏi thử Hải Yến xem. Giờ thể dục ban nãy cậu ý bị đau bụng nên ở trong lớp 1 mình, có lúc cậu đấy trông thấy đó. Hải Yến – cô bạn trầm tính lập dị nhất lớp, lầm lì chẳng mấy lúc trò chuyện với người nào. Yến cũng là người ngồi cạnh tôi. Từ trước ấy tôi đã ko ưa Yến vì thái độ của cô nàng và 1 vài lần tranh cãi chuyện trực nhật. Tôi hình như ngay tức tốc buộc tội cho Yến, cậu ta là người trông thấy tôi lấy ví ra vào nhiều nhất. Hơn nữa, nếu đau bụng ko xuống phòng y tế nhưng ở trong lớp để làm gì. Suy đoán tư nhân và chếch mếch từ trước khiến tôi ko giữ được tĩnh tâm. Tôi vội tới gặp cô giáo chủ nhiệm ngay để méc tội Yến, tôi đã các bạn bảo Yến là người độc nhất vô nhị ở trong lớp 1 mình suốt giờ thể dục, sau ấy ví tiền tài tôi mới bị mất. Cô nghe xong nửa tin nửa ngờ, trấn an tôi và hứa hẹn sẽ khắc phục mọi chuyện sớm nhất có thể. Tôi kìm giữ sự bức xúc cô bạn cùng phòng và trở về lớp thậm chí còn đợi mong cậu ta bị phạt thật nặng. Bạn học với nhau nhưng xấu tính tương tự. Giờ học hôm đấy, Yến ko trở về lớp làm tôi càng kiên cố nghĩ suy của mình và ghét cô bạn ra mặt hơn. Tôi đem chuyện này kể cho mấy người bạn cùng lớp, người nào cũng tỏ thái độ bất bình với Yến. Tôi cảm thấy thật đáng đời, người nào kêu cậu ta xấu tính tương tự. Nhưng đáp lại sự mong đợi của tôi là chiếc ví hoàn toàn ko thiếu thứ gì được trao tận tay tôi từ Yến. Khi đấy, mọi người và cả tôi vẫn chìm trong nghĩ suy ích kỷ của mình về Yến. Có bạn còn buông lời kìa mai, đả kích Yến. Khuôn mặt Yến lúc ấy chợt đỏ bừng và nước mắt long lanh. Bạn đấy ko nói gì nhưng chạy vội ra ngoài. Tôi hơi kinh ngạc và bàng hoàng, cảm thấy người nên khóc là tôi mới đúng, Yến đâu có oan gì đâu. Cô chủ nhiệm bất thần gọi tôi gặp riêng và công bố sự thực. Yến không hề người lấy ví của tôi nhưng mà vì mọi người đều nghi ngại bạn đấy nên Yến đã chạy khắp nơi tìm ví tôi về. Thì ra tôi đãng trí để quên ví ở giỏ xe đạp. Ấy là lí do suốt buổi học hôm đấy chúng tôi ko trông thấy Yến. Còn giờ thể dục, Yến tới phòng giáo vụ xong xuôi nốt 1 số hồ sơ chuyển trường nên chúng tôi đã đổ oan cho bạn đấy. Thì ra bữa nay lẽ ra là ngày Yến tới chào tạm biệt chúng tôi để chuyển trường vào Đà Nẵng theo thầy u. Vậy nhưng chúng tôi đã hợp nhau làm gì với bạn đấy? Tôi chỉ biết cúi gằm mặt lúc nghe cô nói, cảm giác áy náy, hối hận vô củng. 30 phút trước Yến đã lên phi cơ, lời xin lỗi tôi cũng ko có dịp nói với bạn đấy. Cô xoa dịu tôi nói ko sao cô sẽ cho số dế yêu để tôi nhắn và dặn tôi nên nghĩ suy kĩ hơn đối với mọi việc, đừng áp đặt tình cảm quá nhiều. Tôi trở về và soạn vội tin nhắn xin lỗi Yến, và hận được câu giải đáp “Mình ko sao. Tạm biệt các cậu” từ Yến. Tuy vậy tôi vẫn day dứt và ăn năn cực kỳ về hành động của mình. Sự việc đấy theo tôi tới nhiều 5 sau, mỗi lần nhớ lại là 1 lần tự trách và hối hận. Tôi rất muốn nói với Yến rằng mình xin lỗi rất nhiều. TagsBài văn mẫu 8 Lớp 8

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Bài #văn #mẫu #lớp #Kể #về #1 #việc #khiến #day #dứt #hối #hận #tới #tận #bây #giờ


  • Du Học Mỹ Âu
  • #Bài #văn #mẫu #lớp #Kể #về #1 #việc #khiến #day #dứt #hối #hận #tới #tận #bây #giờ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button