Bài văn mẫu lớp 7 – Bài viết số 3: Cảm nghĩ về người thân yêu Tuyển tập 84 bài văn mẫu lớp 7

Những người nhà yêu có vai trò quan trọng trong cuộc sống của chúng ta. Du Học Mỹ Âu sẽ giới thiệu Bài viết số 3 lớp 7: Cảm tưởng về người nhà yêu, là 1 tài liệu cực kỳ có ích lúc học môn Ngữ văn.

Cảm tưởng về người nhà

Mong rằng với 84 bài văn mẫu lớp 7 sau đây, các bạn học trò sẽ có thêm ý nghĩ cho bài viết của mình. Mời tham khảo nội dung cụ thể dưới đây.

Đề bài: Cảm tưởng về người nhà (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô…). 

Cảm tưởng về người ông

Dàn ý cảm tưởng về người ông

1. Mở bài

Giới thiệu về người ông và tình cảm dành cho ông.

2. Thân bài

a. Miêu tả đôi nét về ông

  • Ngoại hình: dáng người, bộ mặt, mái tóc…
  • Tính cách: hiền lành, nhân đức…

b. Những kỉ niệm về người ông

  • Tuổi thơ: Ông chăm nom, bế bồng…
  • Mập lên: Những lời khuyên bảo…

c. Tình cảm dành cho ông: kính trọng, hàm ơn, mến thương…

3. Kết bài

Khẳng định lại tình cảm dành cho người ông.

Bài văn mẫu số 1

Tuổi thơ của tôi là những 5 tháng gắn bó cùng ông nội. Đối với tôi, ông chính là người nhà nhưng tôi mến thương và kính trọng nhất trong cuộc đời của mình.

Ông nội của tôi 5 nay đã 7 mươi tư tuổi. Nhưng ông vẫn còn sáng suốt lắm. Ông có bộ mặt đôn hậu, hiền lành. Chòm râu dài, bạc phơ. Đôi mắt sáng như tại sao trên bầu trời. Đôi bàn tay của ông đã có nhiều nếp nhăn.

Trước lúc nghỉ hưu, ông tôi là 1 cán bộ nhà nước. Ông rất mến thương con cháu. Nhưng ông cũng rất nghiêm khắc lúc chúng tôi mắc lỗi. Tuy tuổi đã cao nhưng mà ông vẫn còn rất khỏe. Mọi người đều rất yêu mến, kính trọng ông.

Khi còn bé, bác mẹ thường bận công tác. Ông nội là đã chăm nom tôi. Ngày trước nhất đi học, ông cũng là người đưa tôi tới trường. Có quà bánh, ông đều để dành cho tôi. Tình mến thương của ông dành cho tôi thật phệ lao.

Những kỉ niệm về ông nội cũng thật đáng trân trọng. Hồi còn nhỏ, tôi được ông chở đi chơi trên chiếc xe đạp cũ. Thỉnh thoảng, tôi lại được nghe ông kể chuyện ngày xưa. Hay cả những khi theo ông vào vườn cây chăm nom cây cỏ. Ông đã dạy cho tôi cách chăm nom cây cỏ thật cẩn thận. Nhờ có ông, tôi đã biết sống mến thương mọi vật bao quanh hơn.

Thời gian trôi qua, sức khỏe của ông càng ngày càng yếu đi. Cho nên nhưng ông cần có sự ân cần, chăm nom của con cháu nhiều hơn. Mỗi lúc có thời kì rảnh, tôi sẽ dành thời kì nói chuyện với ông. Có lúc, 2 ông cháu lại cùng nhau chơi cờ, hay đi câu cá. Những khi ấy, tôi cảm thấy rất vui vẻ, hạnh phúc.

Ông nội trị là điểm tựa ý thức chắc chắn của cả gia đình. Tôi luôn dành cho ông sự kính trọng. Mong rằng ông sẽ luôn mạnh khỏe để sống thật lâu bên con cháu.

Bài văn mẫu số 2

Người nhưng em yêu mến nhất trong gia đình chính là ông nội. Ông là tấm gương sáng ngời để em học tập.

Ông nội em 5 nay đã gần 8 mươi tuổi. Tuy thế, ông vẫn thật mạnh khỏe. Ông có dáng người đậm và chắc, bước đi điềm tĩnh, thong dong. Râu tóc của ông đã bạc trắng nhưng mà da dẻ vẫn hồng hào. Đôi mắt của ông ko còn màu đen trong tinh nhanh nhưng đã thoáng màu mờ đục, lúc đọc sách, ông thường phải dùng tới cặp kín viễn cất cẩn thận trong hộp. Râu ông mọc dài tới ngang ngực.

Đôi khi, hình ảnh của ông khiến em nghĩ tới 1 ông tiên, ông Bụt nào ấy trong cổ tích. Đặc trưng, 2 cánh tay của ông còn khá săn chắc, đôi khi, ông vẫn xách những xô nước nhưng em phải ậm ạch mãi ko chuyển động được. Nhìn ông đánh đàn trâu ra bờ mương chăn ko người nào tin được tuổi ông đã tới vậy. Ông cũng rất ít ốm đau, các cô bác láng giềng thường khen: “Ông thật có phúc!”. Riêng em, em thông suốt vì sao sức khỏe của ông lại tốt như thế. Đấy là vì ông rất chăm cộng đồng dục. Sáng sáng, ông dậy sớm làm vệ sinh tư nhân rồi lên tầng thượng tập tạ. Buổi chiều, ông lại gọi em, 2 ông cháu chạy bộ trong sân trường tiểu học. Thêm nữa còn là cơ chế ăn uống của ông. Mồi bữa ông ăn nhất mực 1 số lượng cơm, ăn nhiều rau và mỗi ngày uống 1 chén rượu bé. Điều em thán phục nhất là ông giữ cơ chế tập tành và ăn uống rất điều độ. Em học được ở ông tính tự giác và kỉ luật cao: theo tấm gương đó của ông, em học bài và làm bài đều đặn, nỗ lực ko để những việc riêng làm tác động tới chuyện học tập.

Không chỉ vậy, ông còn là 1 tấm kiểu mẫu mực về lối sống trong gia đình khiến mọi người tình quý, kính trọng. Ông sống tiết kiệm, gọn ghẽ và điềm tĩnh. Phòng riêng của ông khi nào cũng gọn ghẽ, sạch bong. Ông thường tự thu dọn, bố trí lấy phòng mình ít lúc phiền tới con cháu. Mỗi dịp lễ Tết, bác mẹ em lại muốn sắm biếu ông áo quần hoặc bộ cần câu mới nhưng mà ông đều khước từ nói rằng để cho cu Tít (là em) ăn học. Đôi lúc, bác mẹ em có điều gì mập tiếng với nhau, ông lại nhẹ nhõm hòa giải, nhắc nhở rằng phải biết lấy hòa thuận trong gia đình làm trọng, tránh cãi vã lẫn nhau tác động ko tốt tới con cái.

Riêng em, từ bé tới phệ, em giống như cái bóng bé loắt choắt theo chân ông. Với em, ông vừa chiều chuộng vừa nghiêm khắc khuyên bảo. Được người nào biếu tặng tiền, ông đều gọi bác mẹ em tới nói rằng ông cho thăng Tít, dặn bác mẹ em phải biết cách tiêu cho con. Lương hưu hàng tháng, ông cũng trích ra để lúc thì sắm cho em sách vở, khi lại sắm quà hay sắm áo quần mới cho em. Những khi nhàn rỗi, ông còn dạy em làm điều, làm đèn Trung thu, câu cá… Thậm chí, ông còn làm “quân sư” cho em lúc em gặp những chuyện ko hay, khó xử nữa. Bởi vậy, với em, nói đến ông là nói đến bao niềm mến thương đầy thiêng liêng, xúc động.

Ông nội thật là 1 cây cao bóng cả tỏa mát trên mái nhà của gia đình em. Yêu mến ông, em ước ông sống thật lâu để em được học từ ông những điều hay điều đẹp. Em cũng tự răn phải nỗ lực học thật giỏi để làm ông vui lòng!

Bài văn mẫu số 3

Trong gia đình em, mọi người luôn yêu quý và kính trọng nhau. Nhưng người em cảm thấy mến thương nhất chính là ông nội.

5 nay, ông nội của em đã 7 mươi 6 tuổi. Nhưng ông vẫn còn rất mạnh khỏe. Ông em có dáng người đầy đặn. Khuôn mặt vuông chữ điền. Nụ cười hiền lành. Vầng trán rộng toát lên vẻ cương nghị. Mái tóc của ông đã bạc trắng. Đôi bàn tay nhăn nheo với những vết chai sần. Trước lúc nghỉ hưu, ông là 1 cán bộ của thôn. Ông luôn ân cần, lo âu tới mọi người bao quanh. Cho nên, mọi người trong xóm luôn kính trọng, yêu quý ông.

Mỗi lần về thăm ông, em cảm thấy cực kỳ hạnh phúc. Vì em đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp bên ông nội. Em còn nhớ ông rất thích chăm nom cây cỏ. Khu vườn của ông luôn xanh tốt quanh 5. Em còn được thưởng thức rất nhiều trái ngọt trong khu vườn của ông. Có nhiều lần, em theo ông ra vườn chơi, phụ ông tưới cây, nhặt lá vàng. Em đã thấy cách ông chăm nom từng loại cây rất cẩn thận. Hai ông cháu vườn làm vừa nói chuyện rất vui vẻ. Ông còn kể cho em nghe những chuyện về cuộc sống của quần chúng ta ngày xưa. Em đã biết thêm nhiều điều về cuộc sống ngày xưa.

Đối với em, những kỉ niệm kế bên ông thật quý giá. Ngày bữa nay, ông đã rời xa em mãi mãi. Nhưng những lời khuyên bảo, những kỉ niệm về ông vẫn còn ấy. Chúng sẽ mãi là hành trang quý giá để chúng em có thể vững bước trong cuộc sống.

Ông nội là 1 điểm tựa ý thức chắc chắn của mọi thành viên trong gia đình. Em sẽ nỗ lực học tập thật tốt, biến thành 1 người bổ ích cho xã hội để ông luôn cảm thấy kiêu hãnh về em.

Xem thêm Cảm tưởng về người ông

Cảm tưởng về người bà

Dàn ý cảm tưởng về người bà

1. Mở bài

  • Giới thiệu về các thành viên trong gia đình, dẫn dắt để giới thiệu về người bà.
  • Nêu cảm tưởng chung về người bà.

2. Thân bài

a. Đôi nét về ngoại hình và tính cách

– 5 nay, bà nội em 5 mươi 9 tuổi. Bà nội đã nghỉ hưu được 4 5 rồi. Khi chưa nghỉ hưu, nội em là thầy cô giáo bậc Tiểu học.

– Tuy phệ tuổi nhưng mà trông bà nội em vẫn rất trẻ. Ai cũng nói nội em chỉ khoảng 50 tuổi là cùng. Nội em có bộ mặt trái xoan, có sống mũi dọc dừa, đôi mắt mập, chân mày đậm hơi cong thiên nhiên.

– Nội em ăn mặc giản dị nhưng mà rất nhiệt tình. Nội em toàn chọn những màu hơi tối như tím than, xanh dương đậm, tím đậm. Có nhẽ da nội trắng nên mặc những màu ấy, bà nội càng trẻ, càng đẹp hơn.

– Khi còn đi dạy học, nội em thường đi giày màu đen hoặc nâu. Khi ở nhà, bà nội em đi đôi dép nhựa màu đen.

b. Kỉ niệm và tình cảm dành cho bà

– Từ ngày nghỉ hưu, suốt ngày bà nội em chẳng chịu ngơi nghỉ nhưng khi nào cùng luôn tay.

– Buổi sáng, nếu mẹ em đi làm ca thì bà nội là người lo mọi công tác của 1 người nội trợ như thu dọn, đun nấu, giặt giũ…

– Đi học về, hôm nào em cũng có cơm ngon, canh ngọt.

– Khi làm hết mọi việc trong gia đình. Nội lại nghĩ ra nhiều món ăn mới. Nội ghi ghi, chép chép cách nấu để ngày chủ nhật liền ấy thế nào cả nhà cũng có 1 bữa ăn với những món ăn rất ngon bà nội đã tự sáng chế ra.

– Thương bà nội khó nhọc, em luôn tranh thủ thời kì để giúp nội những việc vụn vặt trong nhà như thu dọn nhà cửa, đánh ấm chén,…

– Bà nội em sống rất tình nghĩa và tốt bụng. Bà con lối xóm luôn lấy bà nội em ra làm tấm gương để dạy dỗ con cháu.

– Với em, bà nội còn là nơi em gửi gắm thú vui, nỗi buồn. Có những chuyện em chẳng thể hàn huyên được với mẹ nhưng mà lại có thể nói với bà. Những khi đó, bà nội em quả thật là điểm tựa ý thức chắc chắn cho em.

3. Kết bài

  • Em rất yêu mến và kính trọng bà nội của mình.
  • Em sẽ rất hiểu thảo với bà nội để bà vui, bà vạn thọ trăm tuổi.

Bài văn mẫu số 1

Bà ngoại chính là người em cực kỳ yêu quý và kính trọng. Bà luôn có dành cho em 1 tình cảm ấm áp, khiến em luôn cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc mỗi lúc ở bên bà.

Bà ngoại của em 5 nay 7 mươi 6 tuổi, mái tóc của bà đã chấm bạc, đôi mắt của bà đã có những nếp nhăn của tuổi già. Nhưng nó càng khiến cho sự hiền lành, nhân hậu trong đôi mắt bà thêm ấm áp, tràn đầy mến thương. Em rất yêu đôi mắt của bà, bởi khi nào bà cũng nhìn em bằng ánh mắt nhân đức, mến thương nhất, mang đến cho em cảm giác thanh bình, che chở như lúc còn bé vậy. Bà ngoại em tuy đã phệ tuổi nhưng mà bà vẫn rất nhanh nhảu, mạnh khỏe, những công tác nhà bà vẫn làm rất thuần thục và khôn khéo, mỗi lần về thăm bà thì bà ngoại lại khiến cho em những món ăn thật ngon như: thịt kho tàu hay sườn xào chua ngọt…, chẳng những vậy, bà còn dạy em làm những món ăn dễ ợt nên mỗi lần được về thăm bà thì em đều cảm thấy rất vui vẻ.

Khi còn bé, vì bác mẹ em bận công việc nên mẹ em đã gửi em cho bà ngoại chăm nom, bà đã chăm nom cho em cực kỳ chăm chút, mến thương ân cần em từ những thứ bé nhặt nhất, dạy em những điều hay lẽ phải và kể cho em thật nhiều câu chuyện cổ tích thú vị. Bà hay kể cho em về câu chuyện chàng Thạch Sanh can đảm giết thịt đại bàng cứu công chúa Quỳnh Nga, hay cô Tấm dịu hiền bước ra từ quả thị, nàng Bạch Tuyết và 7 chú lùn… Những câu chuyện của bà gắn liền với những kí ức tuổi thơ của em. Bà ngoại là 1 người cực kỳ đảm đang, tháo vát. Khi còn trẻ bà đã vừa lo việc đồng áng, vừa chăm nom cho 5 người con thơ ấu, tuổi ăn tuổi phệ, bà em có thể làm được rất nhiều thứ, như bện thanh hao, đan rổ, làm quạt nan… Bà em rất khéo tay nên những đồ vật nhưng bà làm ra đều cực kỳ thích mắt và xinh đẹp. Và ngày nay, tuy bà đã phệ tuổi nhưng mà bà vẫn làm những công tác chăm nom vườn tược, trồng rau, trồng quả…Bà luôn nói với chúng em nếu ko làm gì nhưng chỉ ngồi 1 chỗ thì bà rất buồn tay, buồn chân, vì thế nhưng bà trồng trọt, chăn nuôi như 1 niềm vui của cuộc sống.

Tuy em chẳng thể thường xuyên về thăm bà ngoại nhưng mà tình cảm yêu quý của em dành cho bà thì ko bao giờ nhạt phai, những kí ức bên bà luôn chân thật trong tâm hồn, gợi nhắc về tấm lòng nhân đức, mến thương của bà dành cho em.

Em mong bà sống thật lâu cộng với chúng em để chúng em có thể mến thương, phụng dưỡng bà, báo ơn phần nào công ơn dưỡng dục của bà dành cho chúng em.

Bài văn mẫu số 2

Trong cuộc sống, gia đình có vai trò cực kỳ quan trọng. Những người nhà trong gia đình giống như 1 điểm tựa ý thức. Và bà nội trị là người nhưng em mến thương nhất.

5 nay, bà nội của em 7 mươi 3 tuổi. Bà ko cao lắm, dáng người bé nhắn. Chiếc lưng của bà đã còng xuống vì những 5 tháng mệt nhọc của cuộc đời. Khuôn mặt của bà đôn hậu. Mái tóc đã bạc trắng. Làn da đã in hằn vết tích của thời kì. Đôi mắt của bà đã mờ đục đi nhiều. Nhưng ánh mắt trìu mền của bà vẫn luôn còn ấy. Đôi bàn tay nhăn nheo với nhiều vết chai sần. Đôi bàn tay làm lụng để nuôi con, chăm cháu. Có thỉnh thoảng em thường nắm lấy đôi bàn tay của bà để cảm nhận hơi ấm. Nó giống như 1 nguồn sức mạnh sưởi ấm tâm hồn em. Những khó nhọc trong cuộc sống vẫn ko làm mất đi sức khỏe và sự sáng suốt của bà.

Ông nội mất sớm, bà sống cùng gia đình em từ rất lâu rồi. Khi ấy, em vẫn còn nhỏ xíu. Ba má bận đi làm xa, bà là người đã chăm nom em. Tới lúc phệ lên, bà hay kể cho em nghe nhiều câu chuyện có ích. Nhờ có bà nhưng em đã thấu hiểu hơn nỗi thống khổ của quần chúng ta trong những 5 chiến tranh tàn khốc. Bà cũng đã dạy em phải biết mến thương, biết san sẻ với mọi người. Nhờ có sự cổ vũ của bà nhưng em đã nỗ lực học tập thật tốt để ngày mai sẽ biến thành 1 người bổ ích cho xã hội.

Kỉ niệm về bà có rất nhiều. Nhưng em vẫn còn nhớ mãi về ngày trước nhất đi học. Không phải bác mẹ, bà là người đã đưa em tới trường. Chính bà cũng đã cổ vũ em theo cô giáo vào lớp học. Nhờ có sự cổ vũ của bà, em đã quên đi sự bỡ ngỡ, lo âu của mình.

Ngày bữa nay, bà nội đã ko còn nữa. Nhưng những kỉ niệm về bà đối với em rất đáng trân trọng. Em sẽ nỗ lực học tập, đoàn luyện thật tốt để biến thành 1 con người bổ ích như bà mong muốn.

Bài văn mẫu số 3

Người thân trong gia đình là 1 điểm tựa cực kỳ chắc chắn của mỗi người. Với em, bà ngoại là người nhưng em mến thương và kính trọng nhất.

Bà ngoại của em đã ngoài 6 mươi tuổi. Bà em là 1 thầy cô giáo tiểu học đã về hưu. Dáng người của bà thuôn thả. Khuôn mặt trái xoan đã in hằn vết tích của thời kì. Mái tóc dài của bà giờ đã điểm những sợi tóc trắng. Nhưng với em, bà vẫn còn xinh xắn lắm. Em thích nhất là nụ cười rạng rỡ của bà.

Khi còn bé, bác mẹ em thường xuyên bận công tác. Bà là người chăm nom em. Từ cái ăn tới giấc ngủ. Bà cũng là người luôn ở bên chứng kiến từng bước trưởng thành của em: khi em tập đi, tập nói… Những kỉ niệm với bà thật đẹp. Em vẫn nhớ những lúc được ngủ cùng bà, nghe bà kể chuyện. Giọng kể của bà thật thu hút. Những câu chuyện cổ tích nhưng bà kể tới hiện thời em vẫn còn thuộc lòng.

Không chỉ ngừng lại ở ấy, bà cũng dạy cho em rất nhiều bài học có ích. Nhờ có bà nhưng em đã biết mến thương và kính trọng mọi người bao quanh. Em cũng đã tự giác hơn trong công tác và học tập.

Em rất mến thương người bà của mình. Em luôn tự răn sẽ nỗ lực học tập thật tốt để bà luôn kiêu hãnh về cháu gái của mình. Bà ngoại của em thật hoàn hảo biết bao.

Xem thêm Cảm tưởng về người bà

Cảm tưởng về người cha

Dàn ý cảm tưởng về người cha

1. Mở bài

Giới thiệu về người cha, cũng như tình cảm dành cho cha của mình.

2. Thân bài

– Vai trò của người cha:

  • Người cha nhập vai trò rường cột, thường quyết định những việc quan trọng trong gia đình; là chỗ dựa về vật chất lẫn ý thức của gia đình.
  • Cha kèm cặp, khuyên bảo, truyền kinh nghiệm sống và nâng đỡ các con trên bước đường kiến lập sự nghiệp.

– Cảm tưởng của em về người cha thân thương:

  • Cha em chỉ là 1 người thợ phổ biến, quanh 5 khó nhọc với công tác. Đức tính nổi trội của cha là siêng năng, cần mẫn, hết dạ vì gia đình.
  • Cách dạy con của cha rất giản dị: Nói ít làm nhiều, lấy lời nói, hành động của mình làm gương cho các con. Thái độ của cha linh động, dễ gần, bao dong nhưng mà cũng rất nghiêm khắc.
  • Các con mến yêu, quý mến và tin cậy ở cha, nỗ lực chăm ngoan, học giỏi để cha vui lòng.

3. Kết bài

Khẳng định lại tình cảm dành cho người cha, cũng như mong muốn của bản thân.

Bài văn mẫu số 1

“Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

Kế bên tình mẫu tử thiêng liêng, còn có tình phụ tử sâu nặng. Công cha ko kém phần so với nghĩa mẹ. Người cha giống như 1 điểm tựa chắc chắn của mỗi đứa con, với em cũng vậy.

Bố của em là 1 người cha hoàn hảo. 5 nay, bố 4 mươi tư tuổi. Dáng người cao, nhưng mà khá đầy đặn. Làn da của bố rám nắng bởi hàng ngày phải làm việc nhiều dưới ánh nắng mặt trời. Mọi người thường nói em rất giống bố ở bộ mặt bé nhắn, vầng trán cao, đôi mắt đen láy và hiền lành. Giọng nói của bố trầm và nụ cười ấm áp khiến em luôn cảm thấy hạnh phúc lúc được gần bên bố. Đôi bàn tay của bố thô ráp, em biết ấy là những vết tích của thời kì, của bao khó nhọc bố đã hi sinh để lo âu cho chúng em 1 cuộc sống đủ đầy hơn.

Công tác của bố là 1 lái xe chở hàng. Đấy là 1 công tác khó nhọc, hay phải xe nhà. Cho nên nhưng lúc có ngày nghỉ, bố lại dành thời kì ở bên gia đình. Bố luôn lo âu và rất thương 2 mẹ con em. Bố luôn dặn em phải siêng năng học hành, ko được làm mẹ buồn và lo âu. Mỗi lần đi xa về, bố đều tặng em những món quà bé từ những miền đất nơi bố đã từng đi qua. Em rất ham thích lúc được nghe bố kể về quê hương non sông Việt Nam cực kỳ tươi đẹp và bao la. Câu chuyện nhưng bố kể giúp em có động lực để nỗ lực hơn trong cuộc sống.

Thỉnh thoảng, bố được nghỉ phép dài ngày. Khi ấy, bố sẽ đưa cả gia đình đi chơi. Em cảm thấy rất hạnh phúc lúc được ở kế bên bác mẹ. Không chỉ vậy, bố cũng dạy em rất nhiều điều hay lẽ phải trong cuộc sống. Bố của em giống như người thầy với những lời khuyên có ích, người cho em động lực và niềm tin để vượt qua mọi phút giây buồn vui.

Đối với em, bố ko chỉ là 1 người cha, nhưng còn là 1 người thầy. Em luôn dành cho bố sự kính trọng, yêu quý. Bố mãi là điểm tựa của 2 mẹ con em.

Bài văn mẫu số 2

Người ta thường hay nói rằng “Tấm lòng người cha là 1 tuyệt bút của tạo hóa”. Tình mến thương và tấm lòng nhưng cha đã dành cho tôi thực thụ thiêng liêng và cao quý. Tôi luôn hàm ơn cuộc đời đã ưu ái cho tôi có được 1 người cha đáng kính, hoàn hảo như thế. Chưa bao giờ tôi dám nói với cha những lời tự sự của trái tim nhưng mà thẳm sâu trong lòng, tôi luôn mến yêu và kiêu hãnh về cha.

Cha tôi 5 nay ngoài 4 mươi tuổi nhưng mà chừng như gánh nặng cuộc đời đã khiến cha già đi nhiều, Sự mệt nhọc hằn in rõ nhất trên mái đầu bạc của cha nhưng mỗi lần nhìn nó tôi ko khỏi động lòng, xót xa. Nước da của cha ngăm đen mạnh khỏe, bờ vai rắn chắc, đầy vững chãi khiến tôi luôn tin cậy để dựa vào. Dáng người cha hơi đậm nhưng mà làm việc rất nhanh nhảu. Tôi rất thích đứng ở đằng sau để nhìn bóng lưng của cha, tôi cảm giác nó như 1 bức tường cao phệ, vững chãi có thể che chắn cho tôi qua những bão giông cuộc đời. Tôi đặc trưng yêu đôi mắt của cha, đôi mắt hơi nâu và luôn sáng lên những ánh nhìn trìu mến với tôi. Cha có bộ mặt chữ điền nhìn rất đôn hậu, nổi trội trên bộ mặt đó ấy là vầng trán cao lộ rõ sự sáng dạ.

Cha tôi ko xuất sắc nhưng mà ông luôn mến thương tôi theo cách xuất sắc nhất. Cha tôi chẳng phải dân trí thức, cũng ko sang giàu, cha chỉ là 1 công nhân bình dân với đồng lương người lao động trong xí nghiệp thế nhưng mà chưa bao giờ cha để tôi phải thiếu thốn thứ gì. Cha lo cho tôi ăn học, cho tôi 1 cuộc sống đủ đầy dù rằng tôi biết chính cha cũng ko có nhiều tiền. Tôi chú tâm có tới cả 5 cha cũng xui xẻo cho mình 1 bộ áo mới. Dù vai áo đã sờn, chiếc quần cũ kĩ bạc màu nhưng mà cha vẫn cứ cười xòa nhưng bảo rằng trong tủ cha còn nhiều đồ đẹp. Thế nhưng với tôi, cứ tới ngày tựu trường, ngày lễ tết, rồi thời tiết chuyển mùa cha lại giục mẹ đi mua cho tôi áo quần mới. Thuở bé không lo nghĩ ko suy nghĩ, cứ hồn nhiên coi ấy là điều phổ biến nhưng mà càng phệ khôn, càng hiểu chuyện thì tôi lại càng thương cha nhiều hơn. Từ chiếc đèn điện học tới bộ đồ mưa, tập vở để đi học chính tay cha cũng là người dùng. Cả ngày đi làm khó nhọc nhưng mà cha ko bao giờ quên ân cần tới chuyện học hành của tôi. Tôi luôn chuẩn bị san sẻ cùng cha những buồn vui, những câu chuyện hằng ngày bởi tôi cảm thu được sự lắng tai và thấu hiểu từ cha. Đặc trưng, tôi rất thích được lắng tai những lời khuyên của cha dành, đứng từ bình diện của 1 người con trai trưởng thành cha luôn chỉ ra cho tôi những trục đường đi đúng mực, để tôi ko chệch bước trên những lối đi gồ ghề. Những điều đó khiến tôi càng mến yêu và kiêu hãnh hơn về người cha của mình.

Tôi ko bao giờ quên những bài học đạo đức, bài học làm người nhưng cha đã dạy cho tôi. Ngày còn nhỏ, cha dạy tôi phải biết tự đứng lên sau những lần tập đi, dạy tôi cách sống tự lập và biết tương trợ, nhịn nhường người khác, tới lúc phệ khôn, cha dạy tôi cách để trưởng thành, biết tự tin vào bản thân, vào cuộc sống, biết mến thương và tôn trọng người khác. Cha chính là người thầy trước nhất trong cuộc đời tôi, những bài giảng của cha đều ko được viết thành sách, ít lúc nói thành lời nhưng đông đảo được dạy phê chuẩn cách cha sống và đối nhân xử thế với mọi người. Cứ như thế, những bài học của cha đi vào trong đầu tôi 1 cách thiên nhiên nhưng thấm thía, thâm thúy.

Tôi luôn kiêu hãnh với bằng hữu về gia đình của mình. Nhà tôi sang giàu lắm nhưng mà chẳng phải giàu vì tiền nong nhưng giàu bởi tình cảm. Có được điều đáng quý này phải kể tới sự góp công rất phệ của cha. Gia đình muốn giữ được lửa hạnh phúc cần có sự đồng cảm, ân cần và sẻ chia. Cả ngày đi làm khó nhọc nhưng mà cha vẫn luôn chuẩn bị đỡ đần mẹ công tác nhà. Tôi biết công tác của cha cũng nhiều gieo neo và sức ép, nhưng mà tới lúc bước chân vào cánh cổng mọi buồn phiền ưu tư cha đều gác lại, để cho nụ cười hé nở trên môi. Có nhiều lần tôi bắt gặp nét đau buồn trên bộ mặt cha, thế nhưng mà lúc tôi hỏi cha lại tỏ ra vui vẻ như ko có chuyện gì. Cha tôi là vậy đó, luôn đem thú vui, sự quan tâm tin cậy cho người khác còn nỗi buồn chỉ để cho riêng mình. Tôi thương và trân quý tấm lòng của cha cực kỳ.

Cha tôi hiền lắm, lại dễ gần dễ mến do đó người nào gặp cũng đều có thiện cảm. Mọi người trong xóm thường xuyên sang nhà tôi chơi cũng bởi sự gần gũi, quý khách của cha. Trong làng, nhà người nào có công chuyện cha tôi đều đon đả tương trợ do đó mọi người đều rất quý mến ông. Diễn ra từ tôi biết nhận thức tới bây giờ chưa 1 lần tôi thấy cha mập tiếng với người nào. Tính cha tôi xởi lởi nhưng mà rất biết cách cư xử với mọi người thành ra cha tôi ko bao giờ để phật lòng người khác. Điều này khiến tôi cực kỳ thán phục.

Nói về người cha thân thương của mình, tiếng nói cũng chẳng thể giúp tôi đong đầy tất cả xúc cảm. Tôi sẽ chứng minh tình cảm của tôi đối với cha bằng hành động, tôi sẽ nỗ lực siêng năng học tập thật tốt, đoàn luyện thật tốt như những lời cha dạy, phát huy tất cả năng lực cản bản thân để biến thành 1 người con hiếu hạnh, 1 công dân bổ ích cho xã hội. Bè bạn con chạy theo những thần tượng âm nhạc, phim ảnh nhưng mà với con cha chính là thần tượng nhưng con sùng bái suốt đời.

Bài văn mẫu số 3

Trong gia đình em, người nào em cũng yêu cũng thương y hệt, mỗi người trong gia đình lại chiếm 1 địa điểm đặc trưng không giống nhau, ko người nào có thể thay thế được người nào cả, nhưng mà người em kính trọng nhất là bố em. Vì bố là niềm kiêu hãnh và ước mơ trong lòng em.

Bố em là quân nhân, thời kì ở nhà rất ít, chỉ đếm trên đầu ngón tay, từ nhỏ có lúc em chẳng mấy lúc được gặp, chẳng mấy lúc được ôm bố, ko được như bọn bạn em được gọi bố hàng ngày, được bố lai đi học, được nhõng nhẽo. Đôi khi em còn ko hình dung ra được bố mình như thế nào nữa, vì khoảng cách với bố quá xa vời, muốn gặp đâu phải thích là được, bố còn bận rất nhiều công tác khác, nên khó ở kế bên em suốt được.

Bố em có bộ mặt tròn, nhưng đặc trưng nhất là chiếc trán hói, nhìn rất là cute. Đôi mắt bố trong và rất đẹp, bố ko có bị cận nên khi nào bố cũng nhắc nhở em phải cẩn thận giữ đôi mắt của mình. Bố sống rất bình dị, mọi thứ bố đều rất tiết kiệm. Tuổi thơ của bố ko được chơi nhiều như em hiện thời, từ nhỏ bố đã phải lo công tác trong nhà, nên rất khó nhọc, vừa nỗ lực học vừa làm giúp thầy u.

Bố mến yêu của em khá là nghiêm khắc, chắc bị lây từ bố, nên tính cách của em khá là khó tính khó nết và hơi chú tâm như bà cụ non, việc cần cẩn thận thì ko bao giờ cẩn thận, nhưng mà những việc ko cần thì lại làm tốt hơn người khác. Chẳng hiểu sao mỗi lần thấy bố mặc gì cũng đẹp cũng xinh.

Em hay lôi ảnh của bố khi trẻ ra ngắm, rồi hỏi mẹ linh tinh những câu chuyện về bố. Nhỏ mỗi lần nhớ bố quá, lại nỗ lực viết 1 lá thư thật dài cho bố, nói là “con nhớ bố”, “bố về sắm bánh socola cho con”. Nhưng lúc bố về, bố dang đôi tay ra để ôm thì lại chạy thật xa khỏi đó vì quá khiếp sợ ko biết phải làm như thế nào.

Bố rất ân cần mọi người, mỗi lần đi đâu xa bố đều sắm quà cho từng người, coi em học bài dù trời đã muộn, thấy bố vẫn xem phim xong học xong thấy bố ngủ khì ở ghế uống nước. Bố chẳng mấy lúc nói ra thương con như thế nào nhưng mà bố luôn thầm lặng từ phía sau.

Bố rất hay mắng và bắt em học bài, nhiều khi ghét bố lắm, nhưng mà mỗi lần được điểm cao là hạnh phúc cực kỳ. Người làm cha làm mẹ chỉ muốn tốt cho con cái thôi.

Bố em rất tâm lí, vào ngày lễ hay dịp gì cũng đều sắm bao lăm là huê hồng thơm lừng, thích gì đòi bố 1 tí là được sắm.

Em chỉ nhớ có 1 lần rất lâu về trước, ngày nhưng bố đi công việc về em ko nhìn thấy bố mình, 1 đứa trẻ em ko nhìn thấy bố có phải rất đáng thương ko. Đấy là lần độc nhất vô nhị trong cuộc đời em ko nhìn thấy bố mình. Giờ thì bố em cũng về nhiều hơn trước 1 chút rồi, nhưng mà nó ko đủ cho em.

Bố em rất thích làm vườn và trồng cây cảnh, bố em trồng bao lăm cây xanh quanh nhà, cây nào cũng đẹp, cũng cute, mỗi lần về là bố lại bón phân rồi tỉa lá, bắt sâu. Bố rất yêu công tác, khi nào cũng làm lụng trồng rau cho mẹ, bố em dạy em cách hưởng thụ tự nhiên, dạy em cách sống là chính mình. Có thỉnh thoảng em thấy mình thật may mắn, có nhẽ vì em xa bố em lâu quá, nên em ko có những trận chiến đòn, ko có những ngày bị bố la mắng, nhưng mà bị bố mắng khóc những khi làm sai thì hẳn nhiên là có.

Em rất thương bố, rất muốn phệ thật nhanh để làm giúp bố tất cả mọi việc. Cuộc sống bên ngoài toàn cạm bẫy và những sự đố kị, thỉnh thoảng muốn mình bé nhỏ bên vòng tay thầy u để tránh tất cả những nguy khốn của cuộc sống. nhưng mà phải phệ thôi vì cuộc sống là ko hy vọng, bác mẹ cũng đang đợi mình tự tin vững bước vào ngày mai.

Xem thêm Cảm tưởng về người cha

Cảm tưởng về người mẹ

Dàn ý cảm tưởng về người mẹ

I. Mở bài

Gia đình em có 2 chị em, gia đình ít con vì thế nên từ bé đã được 3 mẹ rất mến thương. Nhất là mẹ người luôn ân cần và lo âu cho em, khó có thể diễn đạt hết công sức và sự mến thương của mẹ dành cho 2 người con. Em rất yêu mẹ của mình.

II. Thân bài

1. Ngoại hình và tính nết người mẹ

a. Ngoại hình

  • Mẹ em 5 nay khoảng 45 tuổi
  • Mẹ em ko cao lắm và hơi tròn.
  • Mẹ em có đôi mắt mập tròn, má lúm đồng bạc.
  • Miệng khi nào cũng cười để lộ hàm răng trắng sáng.
  • Mái tóc của mẹ em đã điểm vài cọng tóc bạc.

b. Nêu cảm tưởng tính cách của mẹ

  • Mẹ em là người nhẹ nhõm và hiền hậu.
  • Mẹ mến thương và luôn ân cần em.
  • Mẹ luôn nhẹ nhõm ngay cả lúc em mắc lỗi.
  • Điềm tĩnh xử lý mọi việc.

2. 1 số kỉ niệm nhưng em nhớ mãi về mẹ

  • Em bị ốm sốt mẹ thức khuya chăm nom em.
  • Mẹ luôn là động lực để giúp em học tập tốt.

3. Vai trò người mẹ với em

  • Với em mẹ mãi là người lớn lao với tình mến thương vô bến bờ dành cho con cái.
  • Mẹ là nguồn sống là nguồn động lực giúp em học tốt nhất.
  • Kế bên em mỗi lúc em buồn, thất bại trong học tập.
  • Em luôn noi gương và học hỏi rất nhiều điều có ích từ mẹ.

III. Kết bài

  • Em rất kiêu hãnh về mẹ.
  • Mẹ là chỗ dựa chắc chắn của em.
  • Mẹ là nguồn cổ vũ để em vững bước trên trục đường học tập.
  • Mẹ là tượng đài nguy nga trong em.

Bài văn mẫu số 1

Mẹ chính là điểm tựa phệ lao nhất để giúp con người có thể vượt qua mọi gieo neo trong cuộc sống. Trong gia đình, người tôi mến thương nhất cũng chính là mẹ.

Mẹ tôi 5 nay đã 4 mươi tuổi. Mẹ có 1 bộ mặt hình trái xoan. Làn da đã điểm những nốt tàn hương. Nước da ko còn trắng hồng như trước đây. Mẹ ko cao lắm. Dáng người khá đầy đặn. Đôi bàn tay đã chai sần vì những tháng ngày làm việc khó nhọc. Mẹ tôi là 1 thầy thuốc. Công tác thường nhật của mẹ cực kỳ bận bịu. Nhưng mẹ vẫn dành thời kì về nhà để nấu cơm cho cả gia đình. Đối với mẹ, bữa tối chính là khi cả gia đình sum vầy sau 1 ngày làm việc hay học tập khó nhọc. Cho nên nhưng bữa cơm luôn được mẹ chu đáo.

Nhớ lại lúc còn bé, ko ít lần tôi đã khiến mẹ phải lo âu. Đấy có thể là những lúc tôi bị ốm, mẹ phải thức suốt đêm để chăm nom. Đấy có thể là lúc tôi mải chơi cùng các bạn nhưng về nhà muộn. Đấy có thể là lúc tôi ko chịu học bài nên bị điểm kém. Mỗi lần tương tự, mẹ đều nhẹ nhõm dạy dỗ.

1 hôm, sau giờ học, nhóm bạn trong lớp rủ tôi đi chơi. Tôi ko cần nghĩ suy nhưng đồng ý luôn. Do mải chơi nên tới lúc nhìn thấy thì cũng đã khoảng 9 giờ tối. Tôi cảm thấy khá sợ và mau chóng đạp xe trở về nhà. Tới đoạn đường tối, tôi bỗng đâm phải 1 chiếc xe máy. Tôi ngã ra, cảm thấy tay chân đều rất đau. Người đi xe máy mau chóng hỏi han và gọi điện cho mẹ tới.

Nhìn bộ mặt lo lắng của mẹ khi ấy, tôi cảm thấy rất ăn năn. Tôi liền ôm chầm lấy mẹ và khóc nức nở. Mẹ chỉ nhẹ nhõm xoa đầu tôi và nói: “Không sao đâu con!”. Qua kỉ niệm lần ấy, tôi đã hiểu được tình mến thương của mẹ dành cho mình. Từ ấy, tôi nỗ lực học tập siêng năng, tương trợ mẹ những công tác nhà.

Tình mẹ rộng lớn, bao la như đại dương. Chính nhờ có mẹ nhưng những đứa con thêm trưởng thành hơn. Tôi kiêu hãnh lúc có mẹ ở bên, và mong rằng mẹ sẽ luôn khỏe mạnh để tiếp diễn là điểm tựa chắc chắn cho tôi.

Bài văn mẫu số 2

“Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông
Núi cao biển rộng mênh mang
Cù lao 9 chữ ghi lòng con ơi”

Khi đọc bài ca dao này, em đã hiểu được công cha nghĩa mẹ thật mập phệ, lớn lao. Từ ấy, em thêm mến yêu thầy u hơn. Đặc trưng là mẹ – người em mến thương nhất trên đời.

5 nay, mẹ đã ngoài 4 mươi tuổi, nhưng mà trông mẹ rất trẻ. Mẹ có dáng người khá cao. Thân hình mảnh khảnh. Khuôn mặt của mẹ rất đôn hậu, cùng 1 nụ cười dịu dàng. Làn da trắng hồng hào. Còn đôi bàn tay mẹ thon dài, có vết chai dày ở đầu ngón tay, do nhiều 5 cầm bút, cầm phấn. Giọng nói của mẹ cực kỳ trong trẻo, mềm mại. Mái tóc của mẹ dài, đen nhánh và mềm mượt. Đôi mắt mẹ khi nào cũng nhìn em trìu mến. Đối với em, mẹ là người đàn bà xinh xắn và hoàn hảo nhất.

Ở trong gia đình, mẹ luôn ân cần và chăm nom mọi người rất chăm chút. Em vẫn nhớ lúc còn bé, sức khỏe của em ko tốt. Em rất hay bị ốm. Những khi ấy, mẹ lại chăm nom cho em. Mẹ nấu cháo cho em, giúp em uống thuốc. Suốt đêm, mẹ thức trông em ngủ. Em nhìn thấy được sự tảo tần, hy sinh cũng như tình yêu nhưng mẹ dành cho mình.

Nhưng cũng có đôi lần, em khiến mẹ phải phiền lòng. Hồi đó, dù là con gái nhưng mà em rất tinh nghịch. Em thường tham dự cùng các bạn đàn ông vào những trò nghịch phá. 1 lần, chúng em rủ nhau trốn tiết học thể dục để ra ngoài cổng trường sắm quà vặt. Nhưng xui xẻo, cả nhóm đã bị cô giáo bắt gặp. Cuối buổi hôm đó có giờ sinh hoạt, cô giáo đã nghiêm chỉnh phê bình chúng em trước cả lớp. Và cô cũng nói rằng sẽ tới gặp và bàn bạc với phụ huynh. Trên đường về nhà, em cảm thấy rất lo âu, ăn năn. Nhưng lúc về tới nhà, mẹ đã ko trách mắng nhưng chỉ nhẹ nhõm khuôn bảo em. Mẹ còn kể cho em nghe rằng hồi trước mẹ cũng đã từng tinh nghịch khiến bà ngoại cảm thấy phiền lòng. Điều ấy khiến em nhìn thấy lầm lỗi của bản thân.

Từ ấy trở đi, em tự hẹn sẽ nỗ lực học tập siêng năng, tương trợ mẹ nhiều hơn. Biết công tác của mẹ rất bận bịu, em luôn nỗ lực sống tự lập. Em mong rằng mẹ sẽ luôn mạnh khỏe, vui vẻ. Em kì vọng có thể biến thành niềm kiêu hãnh của mẹ.

Tình cảm mẫu tử thật đáng trân trọng. Đối với em, mẹ giống như 1 điểm tựa chắc chắn chẳng thể nào thiếu trong cuộc sống. Từ tận đáy lòng, em muốn dành cho mẹ tình mến thương tâm thành và thâm thúy nhất.

Bài văn mẫu số 3

“Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
1 lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”

Cha mẹ có địa điểm cực kỳ quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Cho nên, tôi luôn dành cho mẹ tình mến thương và lòng kính trọng.

Bố tôi là quân nhân, thường xuyên phải đi công việc. Cho nên, mẹ là người gắn với tôi hơn cả. 5 nay, mẹ 4 mươi tuổi. Khuôn mặt trông rất dịu hiền. Làn da trắng hồng hào. Đôi bàn tay bé nhắn với nhiều vết chai sần. Giọng nói của mẹ cực kỳ trong trẻo, mềm mại. Mái tóc của mẹ dài, đen nhánh và mềm mượt.

Công tác của mẹ là 1 thầy cô giáo. Dù công tác bận bịu, nhưng mà mẹ vẫn ân cần tới 2 chị em tôi. Mọi công tác trong gia đình đều do bàn tay của mẹ chăm lo. Mỗi lúc bố có thời kì về thăm nhà, cả gia đình lại được sum vầy bên mâm cơm mẹ nấu. Cảm giác lúc ấy thật ấm áp, hạnh phúc biết bao.

Tôi đã có thật nhiều kỉ niệm cộng với mẹ. Những buổi chiều cuối tuần cùng mẹ vào bếp. Hai mẹ con vừa làm việc vừa nói chuyện vui vẻ. Hay những chuyến đi chơi xa cộng với cả gia đình, mẹ luôn sẵn sàng mọi thứ thật chăm chút. Cả những khi tôi bị ốm, mẹ chăm nom cho tôi từng chút 1. Mẹ nấu cháo cho tôi, giúp tôi uống thuốc. Suốt cả đêm, mẹ thức trông tôi ngủ. Những lần ấy giúp tôi cảm thu được nỗi khó nhọc của mẹ nhiều hơn. Tôi nhìn thấy tình mến thương mẹ dành cho mình. Điều ấy khiến tôi trưởng thành hơn, thêm yêu mẹ nhiều hơn.

Tình mẹ thật rộng lớn như đại dương. Từ tận đáy lòng, tôi muốn dành cho mẹ tất cả những lời tri ân trân trọng nhất. Tôi mong mẹ sẽ luôn mạnh khỏe, vui vẻ để có mãi ở bên tôi.

Xem thêm Cảm tưởng về người mẹ

Cảm tưởng về thầy cô

Dàn ý cảm tưởng về thầy cô

1. Mở bài

Dẫn dắt, giới thiệu về người thầy, cô giáo mến yêu.

2. Thân bài

a. Miêu tả đôi nét về thầy cô

  • Vóc dáng, ngoại hình: xinh xắn…
  • Khuôn mặt: thanh nhã, nghiêm nghị…
  • Đặc điểm đặc sắc: giọng nói, nụ cười…

b. Kỉ niệm và tình cảm dành cho thầy cô

  • Yêu quý, kiêu hãnh…
  • Kính trọng, cảm phục…

3. Kết bài

Khẳng định lại tình cảm dành cho thầy, cô giáo.

Bài văn mẫu số 1

Cho tới bây giờ tôi vẫn chẳng thể quên được cô Thanh Mai, cô giáo đã dìu dắt tôi trong suốt những 5 lớp 1, lớp 2. Đối với tôi, cô giống như người mẹ thứ 2 vậy.

Hình ảnh của cô tôi còn nhớ như in. Dáng cô hơi gầy, cao thuôn thả. Mái tóc đen óng, xõa ngang vai. Cô có bộ mặt trái xoan, rất xinh. Nhưng tôi nhớ nhất là ánh mắt dịu dàng, chứa đầy tình mến thương của cô.

Nhớ lại hồi mới bước vào lớp 1, tôi còn là 1 cô nhỏ e lệ, nhút nhát. Khi ấy, tôi chỉ biết ngồi 1 chỗ, chẳng dám chuyện trò hay vui đùa với người nào. Và rồi cô tới bên tôi, xoa dịu cổ vũ tôi làm quen với các bạn. Giọng nói của cô thật nhẹ nhõm. Và tôi đã có thể hòa đồng với các bạn.

Hồi ấy, tôi vẫn còn quá nhỏ, chỉ thấy cô sao nhưng giống cô tiên trong truyện cổ tích thế. Khi nào cô cũng nở nụ cười với tôi, ánh mắt cô như cổ vũ tôi. Những khi tôi có chuyện buồn, cô lại tới bên xoa dịu tôi. Rồi có lúc tôi mắc lỗi, cô cũng ko quở mắng gì nhưng chỉ nhẹ nhõm nhắc nhở.

Chính vì thế nhưng tôi cực kỳ yêu mến cô. Có chuyện gì buồn hay vui, tôi đều kể cho cô nghe. Tôi vốn luôn nỗ lực học thật tốt, thật ngoan để cô vui lòng. Thật vui biết bao mỗi lần được nghe cô khen.

Nhưng có 1 chuyện nhưng tôi luôn nhớ mãi. Hồi ấy tôi mắc 1 thiếu sót, ấy là chữ tôi cực kỳ xấu. Khi nào tôi cũng bị điểm kém môn chính tả. Cô giáo đã nhiều lần nhắc nhở nhưng mà tôi vẫn cứ chứng nào tật đó. Cô rất buồn và tôi nhìn thấy điều ấy trong mắt cô. Tôi thấy mình đã có lỗi rất phệ, đã khiến cho cô buồn. Tôi rất ăn năn. Vậy là từ ấy, tôi nỗ lực luyện chữ cho thật tốt. Và rồi chữ tôi đã được xếp vào hàng nhất nhị trong lớp. Thđó tôi tân tiến, cô cũng rất vui.

Rồi còn biết bao kỉ niệm đối với cô. Cô đã dạy cho tôi rất nhiều điều hay lẽ phải. Hẳn nhiên tình thương của cô chẳng phải chỉ dành cho riêng tôi nhưng cô coi tất cả học trò chúng tôi như là con của mình vậy. Cô rèn cho chúng tôi những lề thói tốt và sửa cho chúng tôi những lề thói xấu. Chưa bao giờ cô nói gắt với chúng tôi 1 lời nào, bao giờ cô cũng dịu dàng chỉ bảo chúng tôi.

Hiện thời tôi đã phệ, chí ít cũng đủ phệ để có thể hiểu được những công sức mập phệ của cô đối với tôi. Tuy hiện thời tôi ko còn học cô nữa nhưng mà tôi cũng chưa bao giờ quên cô và sẽ ko bao giờ quên cô. Cô sẽ mãi mãi là cô tiên tốt bụng trong ký ức tuổi thơ của tôi.

Bài văn mẫu số 2

Phương ngôn có câu: “1 chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”. Câu nói nhắc nhở con người về tầm quan trọng của người thầy.

Thầy Hoàng là thầy cô giáo dạy môn Mĩ thuật của lớp em. Thầy khoảng 4 mươi tuổi. Thầy có vóc người cao gầy, đã vào tuổi tứ tuần nên những nếp nhăn trên trán thầy ngày 1 hằn rõ. Đôi mắt hiền lành cùng nụ cười đầy ấm áp của thầy luôn khiến mình cảm thấy cực kỳ gần gụi. Giọng nói của thầy trầm ấm và nhẹ nhõm.

Thầy Hoàng ko chỉ vẽ tranh rất đẹp. Nhưng mà thầy còn rất vui tính. Thầy ko chỉ giúp chúng em biết cách vẽ tranh nhưng còn mang đến cho chúng em rất nhiều tiếng cười. Mỗi tiết học của thầy, chúng em đã học thêm được nhiều bí quyết vẽ tranh. Thầy cũng giúp chúng em hiểu hơn về hội họa. Không chỉ vậy, thầy còn kể cho chúng em nghe rất nhiều câu chuyện hay trong cuộc sống. Từ ấy, chúng em có thể học tập được nhiều bài học ý nghĩa.

Lớp em, người nào cũng yêu mến thầy. Thầy giống như 1 người bạn của chúng em vậy. Ở trường, thầy cũng được rất nhiều đồng nghiệp quý mến. Thầy được yêu mến bởi tấm lòng nhân đức, sự tâm huyết với nghề và tình mến thương thâm thúy với học sinh.

Với em, thầy Hoàng là 1 người thầy cô giáo nhưng tôi luôn kính trọng và yêu mến. Em sẽ nỗ lực học tập siêng năng để sau này biến thành 1 người học sinh nhưng thầy có thể kiêu hãnh.

Bài văn mẫu số 3

“Người thầy, vẫn lặng thầm đi về sớm trưa. Từng ngày, giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy…” – Đấy là những lời ca trong bài hát “Người thầy”. Có thể nói rằng thầy cô là những người có tác động rất phệ tới mỗi người.

Người thầy giáo nhưng em yêu mến nhất là thầy Hoàng – thầy cô giáo chủ nhiệm lớp 5 của em . Thầy là 1 thầy cô giáo nghiêm khắc nhưng mà cũng rất tâm lí. Dáng người của thầy khá cao và gầy. Đôi mắt sáng ánh lên vẻ cương nghị. Giọng nói của thầy thật truyền cảm. Khi tới lớp, thầy đều mặc những y phục lịch sử, gọn ghẽ. Hình ảnh của thầy gợi cho chúng em sự gần gụi, yêu quý.

Trong công việc giảng dạy, thầy rất tận tình, tâm huyết. Mỗi bài giảng đều được thầy sẵn sàng rất cẩn thận. Tiết học của thầy giúp chúng em cảm thấy vui vẻ, có ích. Không những vậy, thầy còn rất mến thương học trò. Mỗi cảnh ngộ của học trò trong lớp, thầy đều nắm rõ. Khi biết gia đình cảnh ngộ của học trò gặp trắc trở, thầy luôn tìm cách tương trợ. Có thỉnh thoảng, thầy còn dùng số tiền công để sắm sách vở giúp các bạn. Khi 1 bạn học trò mắc lỗi, thầy sẽ giảm thiểu việc trách mắng, nhưng sẽ tìm cách để bạn học trò nhìn thấy sai trái. Học trò yêu mến thầy cũng chính bởi sự tận tình của thầy.

Vào dịp lễ kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam gần đây, em có được về trường thăm thầy. Thời gian đã khiến thầy giáo của chúng em chỉnh sửa. Nhưng trái tim yêu nghề, yêu học sinh của thầy thì vẫn cháy bỏng như trước. Em cảm thấy thật kiêu hãnh biết bao lúc được biến thành 1 học sinh của thầy. Em cũng mong rằng thầy sẽ giữ giàng sức khỏe để tiếp diễn lèo lái con đò đưa học trò của mình tới với bờ bến kiến thức.

Những người thầy giáo, cô giáo đã khuyên bảo chúng ta thật nhiều điều đáng quý. Cho nên, mỗi học trò cần dành cho họ tình mến thương, sự kính trọng tâm thành nhất. Thầy cô sẽ mãi là tấm gương sáng ngời để học sinh noi theo.

Xem thêm Cảm tưởng về thầy, cô giáo

……….Mời các bạn tham khảo cụ thể tại file tải dưới đây………

.


Thông tin thêm về Bài văn mẫu lớp 7 - Bài viết số 3: Cảm nghĩ về người thân yêu Tuyển tập 84 bài văn mẫu lớp 7

Những người nhà yêu có vai trò quan trọng trong cuộc sống của chúng ta. Du Học Mỹ Âu sẽ giới thiệu Bài viết số 3 lớp 7: Cảm tưởng về người nhà yêu, là 1 tài liệu cực kỳ có ích lúc học môn Ngữ văn.Cảm tưởng về người nhà(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Mong rằng với 84 bài văn mẫu lớp 7 sau đây, các bạn học trò sẽ có thêm ý nghĩ cho bài viết của mình. Mời tham khảo nội dung cụ thể dưới đây.Đề bài: Cảm tưởng về người nhà (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô…). Cảm tưởng về người thânCảm nghĩ về người ôngDàn ý cảm tưởng về người ôngBài văn mẫu số 1Bài văn mẫu số 2Bài văn mẫu số 3Cảm nghĩ về người bàDàn ý cảm tưởng về người bàBài văn mẫu số 1Bài văn mẫu số 2Bài văn mẫu số 3Cảm nghĩ về người chaDàn ý cảm tưởng về người chaBài văn mẫu số 1Bài văn mẫu số 2Bài văn mẫu số 3Cảm nghĩ về người mẹDàn ý cảm tưởng về người mẹBài văn mẫu số 1Bài văn mẫu số 2Bài văn mẫu số 3Cảm nghĩ về thầy côDàn ý cảm tưởng về thầy côBài văn mẫu số 1Bài văn mẫu số 2Bài văn mẫu số 3Cảm nghĩ về người ôngDàn ý cảm tưởng về người ông1. Mở bàiGiới thiệu về người ông và tình cảm dành cho ông.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})2. Thân bàia. Miêu tả đôi nét về ôngNgoại hình: dáng người, bộ mặt, mái tóc…Tính cách: hiền lành, nhân đức…b. Những kỉ niệm về người ôngTuổi thơ: Ông chăm nom, bế bồng…Mập lên: Những lời khuyên bảo…c. Tình cảm dành cho ông: kính trọng, hàm ơn, mến thương…3. Kết bàiKhẳng định lại tình cảm dành cho người ông.Bài văn mẫu số 1Tuổi thơ của tôi là những 5 tháng gắn bó cùng ông nội. Đối với tôi, ông chính là người nhà nhưng tôi mến thương và kính trọng nhất trong cuộc đời của mình.Ông nội của tôi 5 nay đã 7 mươi tư tuổi. Nhưng ông vẫn còn sáng suốt lắm. Ông có bộ mặt đôn hậu, hiền lành. Chòm râu dài, bạc phơ. Đôi mắt sáng như tại sao trên bầu trời. Đôi bàn tay của ông đã có nhiều nếp nhăn.Trước lúc nghỉ hưu, ông tôi là 1 cán bộ nhà nước. Ông rất mến thương con cháu. Nhưng ông cũng rất nghiêm khắc lúc chúng tôi mắc lỗi. Tuy tuổi đã cao nhưng mà ông vẫn còn rất khỏe. Mọi người đều rất yêu mến, kính trọng ông.Khi còn bé, bác mẹ thường bận công tác. Ông nội là đã chăm nom tôi. Ngày trước nhất đi học, ông cũng là người đưa tôi tới trường. Có quà bánh, ông đều để dành cho tôi. Tình mến thương của ông dành cho tôi thật phệ lao.Những kỉ niệm về ông nội cũng thật đáng trân trọng. Hồi còn nhỏ, tôi được ông chở đi chơi trên chiếc xe đạp cũ. Thỉnh thoảng, tôi lại được nghe ông kể chuyện ngày xưa. Hay cả những khi theo ông vào vườn cây chăm nom cây cỏ. Ông đã dạy cho tôi cách chăm nom cây cỏ thật cẩn thận. Nhờ có ông, tôi đã biết sống mến thương mọi vật bao quanh hơn.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Thời gian trôi qua, sức khỏe của ông càng ngày càng yếu đi. Cho nên nhưng ông cần có sự ân cần, chăm nom của con cháu nhiều hơn. Mỗi lúc có thời kì rảnh, tôi sẽ dành thời kì nói chuyện với ông. Có lúc, 2 ông cháu lại cùng nhau chơi cờ, hay đi câu cá. Những khi ấy, tôi cảm thấy rất vui vẻ, hạnh phúc.Ông nội trị là điểm tựa ý thức chắc chắn của cả gia đình. Tôi luôn dành cho ông sự kính trọng. Mong rằng ông sẽ luôn mạnh khỏe để sống thật lâu bên con cháu.Bài văn mẫu số 2Người nhưng em yêu mến nhất trong gia đình chính là ông nội. Ông là tấm gương sáng ngời để em học tập.Ông nội em 5 nay đã gần 8 mươi tuổi. Tuy thế, ông vẫn thật mạnh khỏe. Ông có dáng người đậm và chắc, bước đi điềm tĩnh, thong dong. Râu tóc của ông đã bạc trắng nhưng mà da dẻ vẫn hồng hào. Đôi mắt của ông ko còn màu đen trong tinh nhanh nhưng đã thoáng màu mờ đục, lúc đọc sách, ông thường phải dùng tới cặp kín viễn cất cẩn thận trong hộp. Râu ông mọc dài tới ngang ngực.Đôi khi, hình ảnh của ông khiến em nghĩ tới 1 ông tiên, ông Bụt nào ấy trong cổ tích. Đặc trưng, 2 cánh tay của ông còn khá săn chắc, đôi khi, ông vẫn xách những xô nước nhưng em phải ậm ạch mãi ko chuyển động được. Nhìn ông đánh đàn trâu ra bờ mương chăn ko người nào tin được tuổi ông đã tới vậy. Ông cũng rất ít ốm đau, các cô bác láng giềng thường khen: “Ông thật có phúc!”. Riêng em, em thông suốt vì sao sức khỏe của ông lại tốt như thế. Đấy là vì ông rất chăm cộng đồng dục. Sáng sáng, ông dậy sớm làm vệ sinh tư nhân rồi lên tầng thượng tập tạ. Buổi chiều, ông lại gọi em, 2 ông cháu chạy bộ trong sân trường tiểu học. Thêm nữa còn là cơ chế ăn uống của ông. Mồi bữa ông ăn nhất mực 1 số lượng cơm, ăn nhiều rau và mỗi ngày uống 1 chén rượu bé. Điều em thán phục nhất là ông giữ cơ chế tập tành và ăn uống rất điều độ. Em học được ở ông tính tự giác và kỉ luật cao: theo tấm gương đó của ông, em học bài và làm bài đều đặn, nỗ lực ko để những việc riêng làm tác động tới chuyện học tập.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Không chỉ vậy, ông còn là 1 tấm kiểu mẫu mực về lối sống trong gia đình khiến mọi người tình quý, kính trọng. Ông sống tiết kiệm, gọn ghẽ và điềm tĩnh. Phòng riêng của ông khi nào cũng gọn ghẽ, sạch bong. Ông thường tự thu dọn, bố trí lấy phòng mình ít lúc phiền tới con cháu. Mỗi dịp lễ Tết, bác mẹ em lại muốn sắm biếu ông áo quần hoặc bộ cần câu mới nhưng mà ông đều khước từ nói rằng để cho cu Tít (là em) ăn học. Đôi lúc, bác mẹ em có điều gì mập tiếng với nhau, ông lại nhẹ nhõm hòa giải, nhắc nhở rằng phải biết lấy hòa thuận trong gia đình làm trọng, tránh cãi vã lẫn nhau tác động ko tốt tới con cái.Riêng em, từ bé tới phệ, em giống như cái bóng bé loắt choắt theo chân ông. Với em, ông vừa chiều chuộng vừa nghiêm khắc khuyên bảo. Được người nào biếu tặng tiền, ông đều gọi bác mẹ em tới nói rằng ông cho thăng Tít, dặn bác mẹ em phải biết cách tiêu cho con. Lương hưu hàng tháng, ông cũng trích ra để lúc thì sắm cho em sách vở, khi lại sắm quà hay sắm áo quần mới cho em. Những khi nhàn rỗi, ông còn dạy em làm điều, làm đèn Trung thu, câu cá… Thậm chí, ông còn làm “quân sư” cho em lúc em gặp những chuyện ko hay, khó xử nữa. Bởi vậy, với em, nói đến ông là nói đến bao niềm mến thương đầy thiêng liêng, xúc động.Ông nội thật là 1 cây cao bóng cả tỏa mát trên mái nhà của gia đình em. Yêu mến ông, em ước ông sống thật lâu để em được học từ ông những điều hay điều đẹp. Em cũng tự răn phải nỗ lực học thật giỏi để làm ông vui lòng!Bài văn mẫu số 3Trong gia đình em, mọi người luôn yêu quý và kính trọng nhau. Nhưng người em cảm thấy mến thương nhất chính là ông nội.5 nay, ông nội của em đã 7 mươi 6 tuổi. Nhưng ông vẫn còn rất mạnh khỏe. Ông em có dáng người đầy đặn. Khuôn mặt vuông chữ điền. Nụ cười hiền lành. Vầng trán rộng toát lên vẻ cương nghị. Mái tóc của ông đã bạc trắng. Đôi bàn tay nhăn nheo với những vết chai sần. Trước lúc nghỉ hưu, ông là 1 cán bộ của thôn. Ông luôn ân cần, lo âu tới mọi người bao quanh. Cho nên, mọi người trong xóm luôn kính trọng, yêu quý ông.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Mỗi lần về thăm ông, em cảm thấy cực kỳ hạnh phúc. Vì em đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp bên ông nội. Em còn nhớ ông rất thích chăm nom cây cỏ. Khu vườn của ông luôn xanh tốt quanh 5. Em còn được thưởng thức rất nhiều trái ngọt trong khu vườn của ông. Có nhiều lần, em theo ông ra vườn chơi, phụ ông tưới cây, nhặt lá vàng. Em đã thấy cách ông chăm nom từng loại cây rất cẩn thận. Hai ông cháu vườn làm vừa nói chuyện rất vui vẻ. Ông còn kể cho em nghe những chuyện về cuộc sống của quần chúng ta ngày xưa. Em đã biết thêm nhiều điều về cuộc sống ngày xưa.Đối với em, những kỉ niệm kế bên ông thật quý giá. Ngày bữa nay, ông đã rời xa em mãi mãi. Nhưng những lời khuyên bảo, những kỉ niệm về ông vẫn còn ấy. Chúng sẽ mãi là hành trang quý giá để chúng em có thể vững bước trong cuộc sống.Ông nội là 1 điểm tựa ý thức chắc chắn của mọi thành viên trong gia đình. Em sẽ nỗ lực học tập thật tốt, biến thành 1 người bổ ích cho xã hội để ông luôn cảm thấy kiêu hãnh về em.Xem thêm Cảm tưởng về người ôngCảm nghĩ về người bàDàn ý cảm tưởng về người bà1. Mở bàiGiới thiệu về các thành viên trong gia đình, dẫn dắt để giới thiệu về người bà.Nêu cảm tưởng chung về người bà.2. Thân bàia. Đôi nét về ngoại hình và tính cách- 5 nay, bà nội em 5 mươi 9 tuổi. Bà nội đã nghỉ hưu được 4 5 rồi. Khi chưa nghỉ hưu, nội em là thầy cô giáo bậc Tiểu học.- Tuy phệ tuổi nhưng mà trông bà nội em vẫn rất trẻ. Ai cũng nói nội em chỉ khoảng 50 tuổi là cùng. Nội em có bộ mặt trái xoan, có sống mũi dọc dừa, đôi mắt mập, chân mày đậm hơi cong thiên nhiên.- Nội em ăn mặc giản dị nhưng mà rất nhiệt tình. Nội em toàn chọn những màu hơi tối như tím than, xanh dương đậm, tím đậm. Có nhẽ da nội trắng nên mặc những màu ấy, bà nội càng trẻ, càng đẹp hơn.- Khi còn đi dạy học, nội em thường đi giày màu đen hoặc nâu. Khi ở nhà, bà nội em đi đôi dép nhựa màu đen.b. Kỉ niệm và tình cảm dành cho bà- Từ ngày nghỉ hưu, suốt ngày bà nội em chẳng chịu ngơi nghỉ nhưng khi nào cùng luôn tay.- Buổi sáng, nếu mẹ em đi làm ca thì bà nội là người lo mọi công tác của 1 người nội trợ như thu dọn, đun nấu, giặt giũ…- Đi học về, hôm nào em cũng có cơm ngon, canh ngọt.- Khi làm hết mọi việc trong gia đình. Nội lại nghĩ ra nhiều món ăn mới. Nội ghi ghi, chép chép cách nấu để ngày chủ nhật liền ấy thế nào cả nhà cũng có 1 bữa ăn với những món ăn rất ngon bà nội đã tự sáng chế ra.- Thương bà nội khó nhọc, em luôn tranh thủ thời kì để giúp nội những việc vụn vặt trong nhà như thu dọn nhà cửa, đánh ấm chén,…- Bà nội em sống rất tình nghĩa và tốt bụng. Bà con lối xóm luôn lấy bà nội em ra làm tấm gương để dạy dỗ con cháu.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})- Với em, bà nội còn là nơi em gửi gắm thú vui, nỗi buồn. Có những chuyện em chẳng thể hàn huyên được với mẹ nhưng mà lại có thể nói với bà. Những khi đó, bà nội em quả thật là điểm tựa ý thức chắc chắn cho em.3. Kết bàiEm rất yêu mến và kính trọng bà nội của mình.Em sẽ rất hiểu thảo với bà nội để bà vui, bà vạn thọ trăm tuổi.Bài văn mẫu số 1Bà ngoại chính là người em cực kỳ yêu quý và kính trọng. Bà luôn có dành cho em 1 tình cảm ấm áp, khiến em luôn cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc mỗi lúc ở bên bà.Bà ngoại của em 5 nay 7 mươi 6 tuổi, mái tóc của bà đã chấm bạc, đôi mắt của bà đã có những nếp nhăn của tuổi già. Nhưng nó càng khiến cho sự hiền lành, nhân hậu trong đôi mắt bà thêm ấm áp, tràn đầy mến thương. Em rất yêu đôi mắt của bà, bởi khi nào bà cũng nhìn em bằng ánh mắt nhân đức, mến thương nhất, mang đến cho em cảm giác thanh bình, che chở như lúc còn bé vậy. Bà ngoại em tuy đã phệ tuổi nhưng mà bà vẫn rất nhanh nhảu, mạnh khỏe, những công tác nhà bà vẫn làm rất thuần thục và khôn khéo, mỗi lần về thăm bà thì bà ngoại lại khiến cho em những món ăn thật ngon như: thịt kho tàu hay sườn xào chua ngọt…, chẳng những vậy, bà còn dạy em làm những món ăn dễ ợt nên mỗi lần được về thăm bà thì em đều cảm thấy rất vui vẻ.Khi còn bé, vì bác mẹ em bận công việc nên mẹ em đã gửi em cho bà ngoại chăm nom, bà đã chăm nom cho em cực kỳ chăm chút, mến thương ân cần em từ những thứ bé nhặt nhất, dạy em những điều hay lẽ phải và kể cho em thật nhiều câu chuyện cổ tích thú vị. Bà hay kể cho em về câu chuyện chàng Thạch Sanh can đảm giết thịt đại bàng cứu công chúa Quỳnh Nga, hay cô Tấm dịu hiền bước ra từ quả thị, nàng Bạch Tuyết và 7 chú lùn… Những câu chuyện của bà gắn liền với những kí ức tuổi thơ của em. Bà ngoại là 1 người cực kỳ đảm đang, tháo vát. Khi còn trẻ bà đã vừa lo việc đồng áng, vừa chăm nom cho 5 người con thơ ấu, tuổi ăn tuổi phệ, bà em có thể làm được rất nhiều thứ, như bện thanh hao, đan rổ, làm quạt nan… Bà em rất khéo tay nên những đồ vật nhưng bà làm ra đều cực kỳ thích mắt và xinh đẹp. Và ngày nay, tuy bà đã phệ tuổi nhưng mà bà vẫn làm những công tác chăm nom vườn tược, trồng rau, trồng quả…Bà luôn nói với chúng em nếu ko làm gì nhưng chỉ ngồi 1 chỗ thì bà rất buồn tay, buồn chân, vì thế nhưng bà trồng trọt, chăn nuôi như 1 niềm vui của cuộc sống.Tuy em chẳng thể thường xuyên về thăm bà ngoại nhưng mà tình cảm yêu quý của em dành cho bà thì ko bao giờ nhạt phai, những kí ức bên bà luôn chân thật trong tâm hồn, gợi nhắc về tấm lòng nhân đức, mến thương của bà dành cho em.Em mong bà sống thật lâu cộng với chúng em để chúng em có thể mến thương, phụng dưỡng bà, báo ơn phần nào công ơn dưỡng dục của bà dành cho chúng em.Bài văn mẫu số 2Trong cuộc sống, gia đình có vai trò cực kỳ quan trọng. Những người nhà trong gia đình giống như 1 điểm tựa ý thức. Và bà nội trị là người nhưng em mến thương nhất.5 nay, bà nội của em 7 mươi 3 tuổi. Bà ko cao lắm, dáng người bé nhắn. Chiếc lưng của bà đã còng xuống vì những 5 tháng mệt nhọc của cuộc đời. Khuôn mặt của bà đôn hậu. Mái tóc đã bạc trắng. Làn da đã in hằn vết tích của thời kì. Đôi mắt của bà đã mờ đục đi nhiều. Nhưng ánh mắt trìu mền của bà vẫn luôn còn ấy. Đôi bàn tay nhăn nheo với nhiều vết chai sần. Đôi bàn tay làm lụng để nuôi con, chăm cháu. Có thỉnh thoảng em thường nắm lấy đôi bàn tay của bà để cảm nhận hơi ấm. Nó giống như 1 nguồn sức mạnh sưởi ấm tâm hồn em. Những khó nhọc trong cuộc sống vẫn ko làm mất đi sức khỏe và sự sáng suốt của bà.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Ông nội mất sớm, bà sống cùng gia đình em từ rất lâu rồi. Khi ấy, em vẫn còn nhỏ xíu. Ba má bận đi làm xa, bà là người đã chăm nom em. Tới lúc phệ lên, bà hay kể cho em nghe nhiều câu chuyện có ích. Nhờ có bà nhưng em đã thấu hiểu hơn nỗi thống khổ của quần chúng ta trong những 5 chiến tranh tàn khốc. Bà cũng đã dạy em phải biết mến thương, biết san sẻ với mọi người. Nhờ có sự cổ vũ của bà nhưng em đã nỗ lực học tập thật tốt để ngày mai sẽ biến thành 1 người bổ ích cho xã hội.Kỉ niệm về bà có rất nhiều. Nhưng em vẫn còn nhớ mãi về ngày trước nhất đi học. Không phải bác mẹ, bà là người đã đưa em tới trường. Chính bà cũng đã cổ vũ em theo cô giáo vào lớp học. Nhờ có sự cổ vũ của bà, em đã quên đi sự bỡ ngỡ, lo âu của mình.Ngày bữa nay, bà nội đã ko còn nữa. Nhưng những kỉ niệm về bà đối với em rất đáng trân trọng. Em sẽ nỗ lực học tập, đoàn luyện thật tốt để biến thành 1 con người bổ ích như bà mong muốn.Bài văn mẫu số 3Người thân trong gia đình là 1 điểm tựa cực kỳ chắc chắn của mỗi người. Với em, bà ngoại là người nhưng em mến thương và kính trọng nhất.Bà ngoại của em đã ngoài 6 mươi tuổi. Bà em là 1 thầy cô giáo tiểu học đã về hưu. Dáng người của bà thuôn thả. Khuôn mặt trái xoan đã in hằn vết tích của thời kì. Mái tóc dài của bà giờ đã điểm những sợi tóc trắng. Nhưng với em, bà vẫn còn xinh xắn lắm. Em thích nhất là nụ cười rạng rỡ của bà.Khi còn bé, bác mẹ em thường xuyên bận công tác. Bà là người chăm nom em. Từ cái ăn tới giấc ngủ. Bà cũng là người luôn ở bên chứng kiến từng bước trưởng thành của em: khi em tập đi, tập nói… Những kỉ niệm với bà thật đẹp. Em vẫn nhớ những lúc được ngủ cùng bà, nghe bà kể chuyện. Giọng kể của bà thật thu hút. Những câu chuyện cổ tích nhưng bà kể tới hiện thời em vẫn còn thuộc lòng.Không chỉ ngừng lại ở ấy, bà cũng dạy cho em rất nhiều bài học có ích. Nhờ có bà nhưng em đã biết mến thương và kính trọng mọi người bao quanh. Em cũng đã tự giác hơn trong công tác và học tập.Em rất mến thương người bà của mình. Em luôn tự răn sẽ nỗ lực học tập thật tốt để bà luôn kiêu hãnh về cháu gái của mình. Bà ngoại của em thật hoàn hảo biết bao.Xem thêm Cảm tưởng về người bàCảm nghĩ về người chaDàn ý cảm tưởng về người cha1. Mở bàiGiới thiệu về người cha, cũng như tình cảm dành cho cha của mình.2. Thân bài- Vai trò của người cha:Người cha nhập vai trò rường cột, thường quyết định những việc quan trọng trong gia đình; là chỗ dựa về vật chất lẫn ý thức của gia đình.Cha kèm cặp, khuyên bảo, truyền kinh nghiệm sống và nâng đỡ các con trên bước đường kiến lập sự nghiệp.- Cảm tưởng của em về người cha thân thương:Cha em chỉ là 1 người thợ phổ biến, quanh 5 khó nhọc với công tác. Đức tính nổi trội của cha là siêng năng, cần mẫn, hết dạ vì gia đình.Cách dạy con của cha rất giản dị: Nói ít làm nhiều, lấy lời nói, hành động của mình làm gương cho các con. Thái độ của cha linh động, dễ gần, bao dong nhưng mà cũng rất nghiêm khắc.Các con mến yêu, quý mến và tin cậy ở cha, nỗ lực chăm ngoan, học giỏi để cha vui lòng.3. Kết bàiKhẳng định lại tình cảm dành cho người cha, cũng như mong muốn của bản thân.Bài văn mẫu số 1 “Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” Kế bên tình mẫu tử thiêng liêng, còn có tình phụ tử sâu nặng. Công cha ko kém phần so với nghĩa mẹ. Người cha giống như 1 điểm tựa chắc chắn của mỗi đứa con, với em cũng vậy.Bố của em là 1 người cha hoàn hảo. 5 nay, bố 4 mươi tư tuổi. Dáng người cao, nhưng mà khá đầy đặn. Làn da của bố rám nắng bởi hàng ngày phải làm việc nhiều dưới ánh nắng mặt trời. Mọi người thường nói em rất giống bố ở bộ mặt bé nhắn, vầng trán cao, đôi mắt đen láy và hiền lành. Giọng nói của bố trầm và nụ cười ấm áp khiến em luôn cảm thấy hạnh phúc lúc được gần bên bố. Đôi bàn tay của bố thô ráp, em biết ấy là những vết tích của thời kì, của bao khó nhọc bố đã hi sinh để lo âu cho chúng em 1 cuộc sống đủ đầy hơn.Công tác của bố là 1 lái xe chở hàng. Đấy là 1 công tác khó nhọc, hay phải xe nhà. Cho nên nhưng lúc có ngày nghỉ, bố lại dành thời kì ở bên gia đình. Bố luôn lo âu và rất thương 2 mẹ con em. Bố luôn dặn em phải siêng năng học hành, ko được làm mẹ buồn và lo âu. Mỗi lần đi xa về, bố đều tặng em những món quà bé từ những miền đất nơi bố đã từng đi qua. Em rất ham thích lúc được nghe bố kể về quê hương non sông Việt Nam cực kỳ tươi đẹp và bao la. Câu chuyện nhưng bố kể giúp em có động lực để nỗ lực hơn trong cuộc sống.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Thỉnh thoảng, bố được nghỉ phép dài ngày. Khi ấy, bố sẽ đưa cả gia đình đi chơi. Em cảm thấy rất hạnh phúc lúc được ở kế bên bác mẹ. Không chỉ vậy, bố cũng dạy em rất nhiều điều hay lẽ phải trong cuộc sống. Bố của em giống như người thầy với những lời khuyên có ích, người cho em động lực và niềm tin để vượt qua mọi phút giây buồn vui.Đối với em, bố ko chỉ là 1 người cha, nhưng còn là 1 người thầy. Em luôn dành cho bố sự kính trọng, yêu quý. Bố mãi là điểm tựa của 2 mẹ con em.Bài văn mẫu số 2Người ta thường hay nói rằng “Tấm lòng người cha là 1 tuyệt bút của tạo hóa”. Tình mến thương và tấm lòng nhưng cha đã dành cho tôi thực thụ thiêng liêng và cao quý. Tôi luôn hàm ơn cuộc đời đã ưu ái cho tôi có được 1 người cha đáng kính, hoàn hảo như thế. Chưa bao giờ tôi dám nói với cha những lời tự sự của trái tim nhưng mà thẳm sâu trong lòng, tôi luôn mến yêu và kiêu hãnh về cha.Cha tôi 5 nay ngoài 4 mươi tuổi nhưng mà chừng như gánh nặng cuộc đời đã khiến cha già đi nhiều, Sự mệt nhọc hằn in rõ nhất trên mái đầu bạc của cha nhưng mỗi lần nhìn nó tôi ko khỏi động lòng, xót xa. Nước da của cha ngăm đen mạnh khỏe, bờ vai rắn chắc, đầy vững chãi khiến tôi luôn tin cậy để dựa vào. Dáng người cha hơi đậm nhưng mà làm việc rất nhanh nhảu. Tôi rất thích đứng ở đằng sau để nhìn bóng lưng của cha, tôi cảm giác nó như 1 bức tường cao phệ, vững chãi có thể che chắn cho tôi qua những bão giông cuộc đời. Tôi đặc trưng yêu đôi mắt của cha, đôi mắt hơi nâu và luôn sáng lên những ánh nhìn trìu mến với tôi. Cha có bộ mặt chữ điền nhìn rất đôn hậu, nổi trội trên bộ mặt đó ấy là vầng trán cao lộ rõ sự sáng dạ.Cha tôi ko xuất sắc nhưng mà ông luôn mến thương tôi theo cách xuất sắc nhất. Cha tôi chẳng phải dân trí thức, cũng ko sang giàu, cha chỉ là 1 công nhân bình dân với đồng lương người lao động trong xí nghiệp thế nhưng mà chưa bao giờ cha để tôi phải thiếu thốn thứ gì. Cha lo cho tôi ăn học, cho tôi 1 cuộc sống đủ đầy dù rằng tôi biết chính cha cũng ko có nhiều tiền. Tôi chú tâm có tới cả 5 cha cũng xui xẻo cho mình 1 bộ áo mới. Dù vai áo đã sờn, chiếc quần cũ kĩ bạc màu nhưng mà cha vẫn cứ cười xòa nhưng bảo rằng trong tủ cha còn nhiều đồ đẹp. Thế nhưng với tôi, cứ tới ngày tựu trường, ngày lễ tết, rồi thời tiết chuyển mùa cha lại giục mẹ đi mua cho tôi áo quần mới. Thuở bé không lo nghĩ ko suy nghĩ, cứ hồn nhiên coi ấy là điều phổ biến nhưng mà càng phệ khôn, càng hiểu chuyện thì tôi lại càng thương cha nhiều hơn. Từ chiếc đèn điện học tới bộ đồ mưa, tập vở để đi học chính tay cha cũng là người dùng. Cả ngày đi làm khó nhọc nhưng mà cha ko bao giờ quên ân cần tới chuyện học hành của tôi. Tôi luôn chuẩn bị san sẻ cùng cha những buồn vui, những câu chuyện hằng ngày bởi tôi cảm thu được sự lắng tai và thấu hiểu từ cha. Đặc trưng, tôi rất thích được lắng tai những lời khuyên của cha dành, đứng từ bình diện của 1 người con trai trưởng thành cha luôn chỉ ra cho tôi những trục đường đi đúng mực, để tôi ko chệch bước trên những lối đi gồ ghề. Những điều đó khiến tôi càng mến yêu và kiêu hãnh hơn về người cha của mình.Tôi ko bao giờ quên những bài học đạo đức, bài học làm người nhưng cha đã dạy cho tôi. Ngày còn nhỏ, cha dạy tôi phải biết tự đứng lên sau những lần tập đi, dạy tôi cách sống tự lập và biết tương trợ, nhịn nhường người khác, tới lúc phệ khôn, cha dạy tôi cách để trưởng thành, biết tự tin vào bản thân, vào cuộc sống, biết mến thương và tôn trọng người khác. Cha chính là người thầy trước nhất trong cuộc đời tôi, những bài giảng của cha đều ko được viết thành sách, ít lúc nói thành lời nhưng đông đảo được dạy phê chuẩn cách cha sống và đối nhân xử thế với mọi người. Cứ như thế, những bài học của cha đi vào trong đầu tôi 1 cách thiên nhiên nhưng thấm thía, thâm thúy.Tôi luôn kiêu hãnh với bằng hữu về gia đình của mình. Nhà tôi sang giàu lắm nhưng mà chẳng phải giàu vì tiền nong nhưng giàu bởi tình cảm. Có được điều đáng quý này phải kể tới sự góp công rất phệ của cha. Gia đình muốn giữ được lửa hạnh phúc cần có sự đồng cảm, ân cần và sẻ chia. Cả ngày đi làm khó nhọc nhưng mà cha vẫn luôn chuẩn bị đỡ đần mẹ công tác nhà. Tôi biết công tác của cha cũng nhiều gieo neo và sức ép, nhưng mà tới lúc bước chân vào cánh cổng mọi buồn phiền ưu tư cha đều gác lại, để cho nụ cười hé nở trên môi. Có nhiều lần tôi bắt gặp nét đau buồn trên bộ mặt cha, thế nhưng mà lúc tôi hỏi cha lại tỏ ra vui vẻ như ko có chuyện gì. Cha tôi là vậy đó, luôn đem thú vui, sự quan tâm tin cậy cho người khác còn nỗi buồn chỉ để cho riêng mình. Tôi thương và trân quý tấm lòng của cha cực kỳ.Cha tôi hiền lắm, lại dễ gần dễ mến do đó người nào gặp cũng đều có thiện cảm. Mọi người trong xóm thường xuyên sang nhà tôi chơi cũng bởi sự gần gũi, quý khách của cha. Trong làng, nhà người nào có công chuyện cha tôi đều đon đả tương trợ do đó mọi người đều rất quý mến ông. Diễn ra từ tôi biết nhận thức tới bây giờ chưa 1 lần tôi thấy cha mập tiếng với người nào. Tính cha tôi xởi lởi nhưng mà rất biết cách cư xử với mọi người thành ra cha tôi ko bao giờ để phật lòng người khác. Điều này khiến tôi cực kỳ thán phục.Nói về người cha thân thương của mình, tiếng nói cũng chẳng thể giúp tôi đong đầy tất cả xúc cảm. Tôi sẽ chứng minh tình cảm của tôi đối với cha bằng hành động, tôi sẽ nỗ lực siêng năng học tập thật tốt, đoàn luyện thật tốt như những lời cha dạy, phát huy tất cả năng lực cản bản thân để biến thành 1 người con hiếu hạnh, 1 công dân bổ ích cho xã hội. Bè bạn con chạy theo những thần tượng âm nhạc, phim ảnh nhưng mà với con cha chính là thần tượng nhưng con sùng bái suốt đời.Bài văn mẫu số 3Trong gia đình em, người nào em cũng yêu cũng thương y hệt, mỗi người trong gia đình lại chiếm 1 địa điểm đặc trưng không giống nhau, ko người nào có thể thay thế được người nào cả, nhưng mà người em kính trọng nhất là bố em. Vì bố là niềm kiêu hãnh và ước mơ trong lòng em.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Bố em là quân nhân, thời kì ở nhà rất ít, chỉ đếm trên đầu ngón tay, từ nhỏ có lúc em chẳng mấy lúc được gặp, chẳng mấy lúc được ôm bố, ko được như bọn bạn em được gọi bố hàng ngày, được bố lai đi học, được nhõng nhẽo. Đôi khi em còn ko hình dung ra được bố mình như thế nào nữa, vì khoảng cách với bố quá xa vời, muốn gặp đâu phải thích là được, bố còn bận rất nhiều công tác khác, nên khó ở kế bên em suốt được.Bố em có bộ mặt tròn, nhưng đặc trưng nhất là chiếc trán hói, nhìn rất là cute. Đôi mắt bố trong và rất đẹp, bố ko có bị cận nên khi nào bố cũng nhắc nhở em phải cẩn thận giữ đôi mắt của mình. Bố sống rất bình dị, mọi thứ bố đều rất tiết kiệm. Tuổi thơ của bố ko được chơi nhiều như em hiện thời, từ nhỏ bố đã phải lo công tác trong nhà, nên rất khó nhọc, vừa nỗ lực học vừa làm giúp thầy u.Bố mến yêu của em khá là nghiêm khắc, chắc bị lây từ bố, nên tính cách của em khá là khó tính khó nết và hơi chú tâm như bà cụ non, việc cần cẩn thận thì ko bao giờ cẩn thận, nhưng mà những việc ko cần thì lại làm tốt hơn người khác. Chẳng hiểu sao mỗi lần thấy bố mặc gì cũng đẹp cũng xinh.Em hay lôi ảnh của bố khi trẻ ra ngắm, rồi hỏi mẹ linh tinh những câu chuyện về bố. Nhỏ mỗi lần nhớ bố quá, lại nỗ lực viết 1 lá thư thật dài cho bố, nói là “con nhớ bố”, “bố về sắm bánh socola cho con”. Nhưng lúc bố về, bố dang đôi tay ra để ôm thì lại chạy thật xa khỏi đó vì quá khiếp sợ ko biết phải làm như thế nào.Bố rất ân cần mọi người, mỗi lần đi đâu xa bố đều sắm quà cho từng người, coi em học bài dù trời đã muộn, thấy bố vẫn xem phim xong học xong thấy bố ngủ khì ở ghế uống nước. Bố chẳng mấy lúc nói ra thương con như thế nào nhưng mà bố luôn thầm lặng từ phía sau.Bố rất hay mắng và bắt em học bài, nhiều khi ghét bố lắm, nhưng mà mỗi lần được điểm cao là hạnh phúc cực kỳ. Người làm cha làm mẹ chỉ muốn tốt cho con cái thôi.Bố em rất tâm lí, vào ngày lễ hay dịp gì cũng đều sắm bao lăm là huê hồng thơm lừng, thích gì đòi bố 1 tí là được sắm.Em chỉ nhớ có 1 lần rất lâu về trước, ngày nhưng bố đi công việc về em ko nhìn thấy bố mình, 1 đứa trẻ em ko nhìn thấy bố có phải rất đáng thương ko. Đấy là lần độc nhất vô nhị trong cuộc đời em ko nhìn thấy bố mình. Giờ thì bố em cũng về nhiều hơn trước 1 chút rồi, nhưng mà nó ko đủ cho em.Bố em rất thích làm vườn và trồng cây cảnh, bố em trồng bao lăm cây xanh quanh nhà, cây nào cũng đẹp, cũng cute, mỗi lần về là bố lại bón phân rồi tỉa lá, bắt sâu. Bố rất yêu công tác, khi nào cũng làm lụng trồng rau cho mẹ, bố em dạy em cách hưởng thụ tự nhiên, dạy em cách sống là chính mình. Có thỉnh thoảng em thấy mình thật may mắn, có nhẽ vì em xa bố em lâu quá, nên em ko có những trận chiến đòn, ko có những ngày bị bố la mắng, nhưng mà bị bố mắng khóc những khi làm sai thì hẳn nhiên là có.Em rất thương bố, rất muốn phệ thật nhanh để làm giúp bố tất cả mọi việc. Cuộc sống bên ngoài toàn cạm bẫy và những sự đố kị, thỉnh thoảng muốn mình bé nhỏ bên vòng tay thầy u để tránh tất cả những nguy khốn của cuộc sống. nhưng mà phải phệ thôi vì cuộc sống là ko hy vọng, bác mẹ cũng đang đợi mình tự tin vững bước vào ngày mai.Xem thêm Cảm tưởng về người chaCảm nghĩ về người mẹDàn ý cảm tưởng về người mẹI. Mở bàiGia đình em có 2 chị em, gia đình ít con vì thế nên từ bé đã được 3 mẹ rất mến thương. Nhất là mẹ người luôn ân cần và lo âu cho em, khó có thể diễn đạt hết công sức và sự mến thương của mẹ dành cho 2 người con. Em rất yêu mẹ của mình.II. Thân bài1. Ngoại hình và tính nết người mẹa. Ngoại hìnhMẹ em 5 nay khoảng 45 tuổiMẹ em ko cao lắm và hơi tròn.Mẹ em có đôi mắt mập tròn, má lúm đồng bạc.Miệng khi nào cũng cười để lộ hàm răng trắng sáng.Mái tóc của mẹ em đã điểm vài cọng tóc bạc.b. Nêu cảm tưởng tính cách của mẹMẹ em là người nhẹ nhõm và hiền hậu.Mẹ mến thương và luôn ân cần em.Mẹ luôn nhẹ nhõm ngay cả lúc em mắc lỗi.Điềm tĩnh xử lý mọi việc.2. 1 số kỉ niệm nhưng em nhớ mãi về mẹEm bị ốm sốt mẹ thức khuya chăm nom em.Mẹ luôn là động lực để giúp em học tập tốt.3. Vai trò người mẹ với emVới em mẹ mãi là người lớn lao với tình mến thương vô bến bờ dành cho con cái.Mẹ là nguồn sống là nguồn động lực giúp em học tốt nhất.Kế bên em mỗi lúc em buồn, thất bại trong học tập.Em luôn noi gương và học hỏi rất nhiều điều có ích từ mẹ.III. Kết bàiEm rất kiêu hãnh về mẹ.Mẹ là chỗ dựa chắc chắn của em.Mẹ là nguồn cổ vũ để em vững bước trên trục đường học tập.Mẹ là tượng đài nguy nga trong em.Bài văn mẫu số 1Mẹ chính là điểm tựa phệ lao nhất để giúp con người có thể vượt qua mọi gieo neo trong cuộc sống. Trong gia đình, người tôi mến thương nhất cũng chính là mẹ.Mẹ tôi 5 nay đã 4 mươi tuổi. Mẹ có 1 bộ mặt hình trái xoan. Làn da đã điểm những nốt tàn hương. Nước da ko còn trắng hồng như trước đây. Mẹ ko cao lắm. Dáng người khá đầy đặn. Đôi bàn tay đã chai sần vì những tháng ngày làm việc khó nhọc. Mẹ tôi là 1 thầy thuốc. Công tác thường nhật của mẹ cực kỳ bận bịu. Nhưng mẹ vẫn dành thời kì về nhà để nấu cơm cho cả gia đình. Đối với mẹ, bữa tối chính là khi cả gia đình sum vầy sau 1 ngày làm việc hay học tập khó nhọc. Cho nên nhưng bữa cơm luôn được mẹ chu đáo.Nhớ lại lúc còn bé, ko ít lần tôi đã khiến mẹ phải lo âu. Đấy có thể là những lúc tôi bị ốm, mẹ phải thức suốt đêm để chăm nom. Đấy có thể là lúc tôi mải chơi cùng các bạn nhưng về nhà muộn. Đấy có thể là lúc tôi ko chịu học bài nên bị điểm kém. Mỗi lần tương tự, mẹ đều nhẹ nhõm dạy dỗ.1 hôm, sau giờ học, nhóm bạn trong lớp rủ tôi đi chơi. Tôi ko cần nghĩ suy nhưng đồng ý luôn. Do mải chơi nên tới lúc nhìn thấy thì cũng đã khoảng 9 giờ tối. Tôi cảm thấy khá sợ và mau chóng đạp xe trở về nhà. Tới đoạn đường tối, tôi bỗng đâm phải 1 chiếc xe máy. Tôi ngã ra, cảm thấy tay chân đều rất đau. Người đi xe máy mau chóng hỏi han và gọi điện cho mẹ tới.Nhìn bộ mặt lo lắng của mẹ khi ấy, tôi cảm thấy rất ăn năn. Tôi liền ôm chầm lấy mẹ và khóc nức nở. Mẹ chỉ nhẹ nhõm xoa đầu tôi và nói: “Không sao đâu con!”. Qua kỉ niệm lần ấy, tôi đã hiểu được tình mến thương của mẹ dành cho mình. Từ ấy, tôi nỗ lực học tập siêng năng, tương trợ mẹ những công tác nhà.Tình mẹ rộng lớn, bao la như đại dương. Chính nhờ có mẹ nhưng những đứa con thêm trưởng thành hơn. Tôi kiêu hãnh lúc có mẹ ở bên, và mong rằng mẹ sẽ luôn khỏe mạnh để tiếp diễn là điểm tựa chắc chắn cho tôi.Bài văn mẫu số 2“Công cha như núi ngất trờiNghĩa mẹ như nước ở ngoài biển ĐôngNúi cao biển rộng mênh môngCù lao 9 chữ ghi lòng con ơi”Khi đọc bài ca dao này, em đã hiểu được công cha nghĩa mẹ thật mập phệ, lớn lao. Từ ấy, em thêm mến yêu thầy u hơn. Đặc trưng là mẹ – người em mến thương nhất trên đời.5 nay, mẹ đã ngoài 4 mươi tuổi, nhưng mà trông mẹ rất trẻ. Mẹ có dáng người khá cao. Thân hình mảnh khảnh. Khuôn mặt của mẹ rất đôn hậu, cùng 1 nụ cười dịu dàng. Làn da trắng hồng hào. Còn đôi bàn tay mẹ thon dài, có vết chai dày ở đầu ngón tay, do nhiều 5 cầm bút, cầm phấn. Giọng nói của mẹ cực kỳ trong trẻo, mềm mại. Mái tóc của mẹ dài, đen nhánh và mềm mượt. Đôi mắt mẹ khi nào cũng nhìn em trìu mến. Đối với em, mẹ là người đàn bà xinh xắn và hoàn hảo nhất.Ở trong gia đình, mẹ luôn ân cần và chăm nom mọi người rất chăm chút. Em vẫn nhớ lúc còn bé, sức khỏe của em ko tốt. Em rất hay bị ốm. Những khi ấy, mẹ lại chăm nom cho em. Mẹ nấu cháo cho em, giúp em uống thuốc. Suốt đêm, mẹ thức trông em ngủ. Em nhìn thấy được sự tảo tần, hy sinh cũng như tình yêu nhưng mẹ dành cho mình.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Nhưng cũng có đôi lần, em khiến mẹ phải phiền lòng. Hồi đó, dù là con gái nhưng mà em rất tinh nghịch. Em thường tham dự cùng các bạn đàn ông vào những trò nghịch phá. 1 lần, chúng em rủ nhau trốn tiết học thể dục để ra ngoài cổng trường sắm quà vặt. Nhưng xui xẻo, cả nhóm đã bị cô giáo bắt gặp. Cuối buổi hôm đó có giờ sinh hoạt, cô giáo đã nghiêm chỉnh phê bình chúng em trước cả lớp. Và cô cũng nói rằng sẽ tới gặp và bàn bạc với phụ huynh. Trên đường về nhà, em cảm thấy rất lo âu, ăn năn. Nhưng lúc về tới nhà, mẹ đã ko trách mắng nhưng chỉ nhẹ nhõm khuôn bảo em. Mẹ còn kể cho em nghe rằng hồi trước mẹ cũng đã từng tinh nghịch khiến bà ngoại cảm thấy phiền lòng. Điều ấy khiến em nhìn thấy lầm lỗi của bản thân.Từ ấy trở đi, em tự hẹn sẽ nỗ lực học tập siêng năng, tương trợ mẹ nhiều hơn. Biết công tác của mẹ rất bận bịu, em luôn nỗ lực sống tự lập. Em mong rằng mẹ sẽ luôn mạnh khỏe, vui vẻ. Em kì vọng có thể biến thành niềm kiêu hãnh của mẹ.Tình cảm mẫu tử thật đáng trân trọng. Đối với em, mẹ giống như 1 điểm tựa chắc chắn chẳng thể nào thiếu trong cuộc sống. Từ tận đáy lòng, em muốn dành cho mẹ tình mến thương tâm thành và thâm thúy nhất.Bài văn mẫu số 3“Công cha như núi Thái SơnNghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy raMột lòng thờ mẹ kính chaCho tròn chữ hiếu mới là đạo con”Cha mẹ có địa điểm cực kỳ quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Cho nên, tôi luôn dành cho mẹ tình mến thương và lòng kính trọng.Bố tôi là quân nhân, thường xuyên phải đi công việc. Cho nên, mẹ là người gắn với tôi hơn cả. 5 nay, mẹ 4 mươi tuổi. Khuôn mặt trông rất dịu hiền. Làn da trắng hồng hào. Đôi bàn tay bé nhắn với nhiều vết chai sần. Giọng nói của mẹ cực kỳ trong trẻo, mềm mại. Mái tóc của mẹ dài, đen nhánh và mềm mượt.Công tác của mẹ là 1 thầy cô giáo. Dù công tác bận bịu, nhưng mà mẹ vẫn ân cần tới 2 chị em tôi. Mọi công tác trong gia đình đều do bàn tay của mẹ chăm lo. Mỗi lúc bố có thời kì về thăm nhà, cả gia đình lại được sum vầy bên mâm cơm mẹ nấu. Cảm giác lúc ấy thật ấm áp, hạnh phúc biết bao.Tôi đã có thật nhiều kỉ niệm cộng với mẹ. Những buổi chiều cuối tuần cùng mẹ vào bếp. Hai mẹ con vừa làm việc vừa nói chuyện vui vẻ. Hay những chuyến đi chơi xa cộng với cả gia đình, mẹ luôn sẵn sàng mọi thứ thật chăm chút. Cả những khi tôi bị ốm, mẹ chăm nom cho tôi từng chút 1. Mẹ nấu cháo cho tôi, giúp tôi uống thuốc. Suốt cả đêm, mẹ thức trông tôi ngủ. Những lần ấy giúp tôi cảm thu được nỗi khó nhọc của mẹ nhiều hơn. Tôi nhìn thấy tình mến thương mẹ dành cho mình. Điều ấy khiến tôi trưởng thành hơn, thêm yêu mẹ nhiều hơn.Tình mẹ thật rộng lớn như đại dương. Từ tận đáy lòng, tôi muốn dành cho mẹ tất cả những lời tri ân trân trọng nhất. Tôi mong mẹ sẽ luôn mạnh khỏe, vui vẻ để có mãi ở bên tôi.Xem thêm Cảm tưởng về người mẹCảm nghĩ về thầy côDàn ý cảm tưởng về thầy cô1. Mở bàiDẫn dắt, giới thiệu về người thầy, cô giáo mến yêu.2. Thân bàia. Miêu tả đôi nét về thầy côVóc dáng, ngoại hình: xinh xắn…Khuôn mặt: thanh nhã, nghiêm nghị…Đặc điểm đặc sắc: giọng nói, nụ cười…b. Kỉ niệm và tình cảm dành cho thầy côYêu mến, kiêu hãnh…Kính trọng, cảm phục…3. Kết bàiKhẳng định lại tình cảm dành cho thầy, cô giáo.Bài văn mẫu số 1Cho tới bây giờ tôi vẫn chẳng thể quên được cô Thanh Mai, cô giáo đã dìu dắt tôi trong suốt những 5 lớp 1, lớp 2. Đối với tôi, cô giống như người mẹ thứ 2 vậy.Hình ảnh của cô tôi còn nhớ như in. Dáng cô hơi gầy, cao thuôn thả. Mái tóc đen óng, xõa ngang vai. Cô có bộ mặt trái xoan, rất xinh. Nhưng tôi nhớ nhất là ánh mắt dịu dàng, chứa đầy tình mến thương của cô.Nhớ lại hồi mới bước vào lớp 1, tôi còn là 1 cô nhỏ e lệ, nhút nhát. Khi ấy, tôi chỉ biết ngồi 1 chỗ, chẳng dám chuyện trò hay vui đùa với người nào. Và rồi cô tới bên tôi, xoa dịu cổ vũ tôi làm quen với các bạn. Giọng nói của cô thật nhẹ nhõm. Và tôi đã có thể hòa đồng với các bạn.Hồi ấy, tôi vẫn còn quá nhỏ, chỉ thấy cô sao nhưng giống cô tiên trong truyện cổ tích thế. Khi nào cô cũng nở nụ cười với tôi, ánh mắt cô như cổ vũ tôi. Những khi tôi có chuyện buồn, cô lại tới bên xoa dịu tôi. Rồi có lúc tôi mắc lỗi, cô cũng ko quở mắng gì nhưng chỉ nhẹ nhõm nhắc nhở.Chính vì thế nhưng tôi cực kỳ yêu mến cô. Có chuyện gì buồn hay vui, tôi đều kể cho cô nghe. Tôi vốn luôn nỗ lực học thật tốt, thật ngoan để cô vui lòng. Thật vui biết bao mỗi lần được nghe cô khen.Nhưng có 1 chuyện nhưng tôi luôn nhớ mãi. Hồi ấy tôi mắc 1 thiếu sót, ấy là chữ tôi cực kỳ xấu. Khi nào tôi cũng bị điểm kém môn chính tả. Cô giáo đã nhiều lần nhắc nhở nhưng mà tôi vẫn cứ chứng nào tật đó. Cô rất buồn và tôi nhìn thấy điều ấy trong mắt cô. Tôi thấy mình đã có lỗi rất phệ, đã khiến cho cô buồn. Tôi rất ăn năn. Vậy là từ ấy, tôi nỗ lực luyện chữ cho thật tốt. Và rồi chữ tôi đã được xếp vào hàng nhất nhị trong lớp. Thđó tôi tân tiến, cô cũng rất vui.Rồi còn biết bao kỉ niệm đối với cô. Cô đã dạy cho tôi rất nhiều điều hay lẽ phải. Hẳn nhiên tình thương của cô chẳng phải chỉ dành cho riêng tôi nhưng cô coi tất cả học trò chúng tôi như là con của mình vậy. Cô rèn cho chúng tôi những lề thói tốt và sửa cho chúng tôi những lề thói xấu. Chưa bao giờ cô nói gắt với chúng tôi 1 lời nào, bao giờ cô cũng dịu dàng chỉ bảo chúng tôi.Hiện thời tôi đã phệ, chí ít cũng đủ phệ để có thể hiểu được những công sức mập phệ của cô đối với tôi. Tuy hiện thời tôi ko còn học cô nữa nhưng mà tôi cũng chưa bao giờ quên cô và sẽ ko bao giờ quên cô. Cô sẽ mãi mãi là cô tiên tốt bụng trong ký ức tuổi thơ của tôi.Bài văn mẫu số 2Tục ngữ có câu: “1 chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”. Câu nói nhắc nhở con người về tầm quan trọng của người thầy.Thầy Hoàng là thầy cô giáo dạy môn Mĩ thuật của lớp em. Thầy khoảng 4 mươi tuổi. Thầy có vóc người cao gầy, đã vào tuổi tứ tuần nên những nếp nhăn trên trán thầy ngày 1 hằn rõ. Đôi mắt hiền lành cùng nụ cười đầy ấm áp của thầy luôn khiến mình cảm thấy cực kỳ gần gụi. Giọng nói của thầy trầm ấm và nhẹ nhõm.Thầy Hoàng ko chỉ vẽ tranh rất đẹp. Nhưng mà thầy còn rất vui tính. Thầy ko chỉ giúp chúng em biết cách vẽ tranh nhưng còn mang đến cho chúng em rất nhiều tiếng cười. Mỗi tiết học của thầy, chúng em đã học thêm được nhiều bí quyết vẽ tranh. Thầy cũng giúp chúng em hiểu hơn về hội họa. Không chỉ vậy, thầy còn kể cho chúng em nghe rất nhiều câu chuyện hay trong cuộc sống. Từ ấy, chúng em có thể học tập được nhiều bài học ý nghĩa.Lớp em, người nào cũng yêu mến thầy. Thầy giống như 1 người bạn của chúng em vậy. Ở trường, thầy cũng được rất nhiều đồng nghiệp quý mến. Thầy được yêu mến bởi tấm lòng nhân đức, sự tâm huyết với nghề và tình mến thương thâm thúy với học sinh.Với em, thầy Hoàng là 1 người thầy cô giáo nhưng tôi luôn kính trọng và yêu mến. Em sẽ nỗ lực học tập siêng năng để sau này biến thành 1 người học sinh nhưng thầy có thể kiêu hãnh.Bài văn mẫu số 3“Người thầy, vẫn lặng thầm đi về sớm trưa. Từng ngày, giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy…” – Đấy là những lời ca trong bài hát “Người thầy”. Có thể nói rằng thầy cô là những người có tác động rất phệ tới mỗi người.Người thầy giáo nhưng em yêu mến nhất là thầy Hoàng – thầy cô giáo chủ nhiệm lớp 5 của em . Thầy là 1 thầy cô giáo nghiêm khắc nhưng mà cũng rất tâm lí. Dáng người của thầy khá cao và gầy. Đôi mắt sáng ánh lên vẻ cương nghị. Giọng nói của thầy thật truyền cảm. Khi tới lớp, thầy đều mặc những y phục lịch sử, gọn ghẽ. Hình ảnh của thầy gợi cho chúng em sự gần gụi, yêu quý.Trong công việc giảng dạy, thầy rất tận tình, tâm huyết. Mỗi bài giảng đều được thầy sẵn sàng rất cẩn thận. Tiết học của thầy giúp chúng em cảm thấy vui vẻ, có ích. Không những vậy, thầy còn rất mến thương học trò. Mỗi cảnh ngộ của học trò trong lớp, thầy đều nắm rõ. Khi biết gia đình cảnh ngộ của học trò gặp trắc trở, thầy luôn tìm cách tương trợ. Có thỉnh thoảng, thầy còn dùng số tiền công để sắm sách vở giúp các bạn. Khi 1 bạn học trò mắc lỗi, thầy sẽ giảm thiểu việc trách mắng, nhưng sẽ tìm cách để bạn học trò nhìn thấy sai trái. Học trò yêu mến thầy cũng chính bởi sự tận tình của thầy.Vào dịp lễ kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam gần đây, em có được về trường thăm thầy. Thời gian đã khiến thầy giáo của chúng em chỉnh sửa. Nhưng trái tim yêu nghề, yêu học sinh của thầy thì vẫn cháy bỏng như trước. Em cảm thấy thật kiêu hãnh biết bao lúc được biến thành 1 học sinh của thầy. Em cũng mong rằng thầy sẽ giữ giàng sức khỏe để tiếp diễn lèo lái con đò đưa học trò của mình tới với bờ bến kiến thức.Những người thầy giáo, cô giáo đã khuyên bảo chúng ta thật nhiều điều đáng quý. Cho nên, mỗi học trò cần dành cho họ tình mến thương, sự kính trọng tâm thành nhất. Thầy cô sẽ mãi là tấm gương sáng ngời để học sinh noi theo.Xem thêm Cảm tưởng về thầy, cô giáo……….Mời các bạn tham khảo cụ thể tại file tải dưới đây………

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Bài #văn #mẫu #lớp #Bài #viết #số #Cảm #nghĩ #về #người #thân #yêu #Tuyển #tập #bài #văn #mẫu #lớp


  • Du Học Mỹ Âu
  • #Bài #văn #mẫu #lớp #Bài #viết #số #Cảm #nghĩ #về #người #thân #yêu #Tuyển #tập #bài #văn #mẫu #lớp

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button